Mười Năm Yêu Anh Nhất – Vu Nghi Ninh Tử – Chương 9

Khởi đầu Tưởng Văn Húc và Hạ Tri Thư cũng không mấy thân thương với nhau. Tưởng Văn Húc học giỏi thể dục, nhưng mà lại là học sinh năng khiếu mỹ thuật thi vào. Hắn không thích học, lên lớp không ngủ gật thì cũng chỉ mơ màng vẽ vời. Hạ Tri Thư là một học bá tiêu chuẩn, cậu không tốt giao tiếp bằng lời nói, nhưng mà gặp mặt ai cũng cười dịu dàng, vì đẹp trai nên có quan hệ rất giỏi với mọi người.

Sau đó thầy giáo lại trùng hợp xếp đằng ấy và Tưởng Văn Húc ngồi cùng một bàn. Câu đầu tiên Tưởng Văn Húc nói với Hạ Tri Thư là: “Người đằng ấy thơm quá.”

Nhà ông nội Hạ Tri Thư có trồng một vườn hoa nhài, lúc hoa nở toả hương khắp nhà, có lẽ trên người cậu cũng nhuốm đẫm mùi hương này.

Ngày hôm sau Hạ Tri Thư hái một bó hoa nhài cho Tưởng Văn Húc, hắn cười lộ hàm răng trắng, sử dụng tay ra sức xoa xoa đầu Hạ Tri Thư: “Cảm ơn nhé.”

Tưởng Văn Húc rất biết điều, hắn biết Hạ Tri Thư không thích bị quấy rầy lúc lên lớp, nên vẫn ngoan ngoãn ngủ hoặc chuyên tâm vẽ, khi tan học thì hăng hái chơi bóng với một đám đàn ông. Trong lớp số bạn gái thích hắn rất nhiều, mỗi ngày tan học đều tụm lại buôn dưa.

Tưởng Văn Húc rất sợ giáo viên chủ nhiệm, lúc tự học sẽ đến rất sớm chép bài tập Tiếng Anh, người ta không cho thì mặt dày cầu xin: “Tri Thư ơi, cho tớ chép bài tập với ~ Tri Thư à ~”.

Quan hệ giữa nhì người vẫn cứ bình bình như vậy. Mãi cho tới một hôm cậu lên lầu nhìn thấy Tưởng Văn Húc, tên đó không biết đi thế nào mà bị hụt chân, đầu gối đập xuống đất cọ thành một vết máu thật dài, Hạ Tri Thư liền lo lắng, vội chạy tới đỡ.

Tưởng Văn Húc nằm nhoài trên vai Hạ Tri Thư, chịu đựng hít một hơi lạnh: “Hôm nay người đằng ấy thơm ghê à.”

“Hôm nay tớ nhìn bạn nên thế hệ bước hụt đó.” Đây là câu tiếp theo, khiến Hạ Tri Thư đứng hình trong nháy mắt.

Quan hệ của nhì người chợt thân thương hơn nhiều phân tích lúc trước. Tưởng Văn Húc thường kéo Hạ Tri Thư đến xem mình chơi bóng rổ. Tổng hợp mọi người đều cười nói rằng chỉ cần có Hạ Tri Thư ở bên cạnh, Tưởng Văn Húc sẽ hăng hái như vừa cắn thuốc. Cũng chẳng có bạn gái nào giành nhau đưa áo đưa nước cho Tưởng Văn Húc, do hắn chỉ đồng ý cho một mình Hạ Tri Thư chạm vào đồ của bản thân.

Sau đó có một ngày Hạ Tri Thư phát hiện Tưởng Văn Húc trước giờ ghét hiểu sách lại đang hiểu một tập thơ nước ngoài. Dáng vẻ cau mày, gắng sức hiểu ấy lại có vẻ xinh xắn tới lạ. “Bồi dưỡng khí chất văn học à?” Hạ Tri Thư cười trêu hắn.

“Hôm qua đằng ấy với lớp phó học tập nói tới cuốn sách này. Bạn ta không phát âm được không lẽ tớ cũng không phát âm được ư?” Tưởng Văn Húc nhíu mày, trong mắt là khí thế sắc bén của thiếu niên.

Hạ Tri Thư cười: “Cuốn này không dễ phát âm đâu, tớ không thích. Lớp phó học tập ít lưu ý chứ tớ thích Giản Trinh.”

Đầu tuần tháng sáu, hoa nhài của nhà ông nội nở đợt sau cùng. Hạ Tri Thư biết Tưởng Văn Húc thích hoa nên khác lạ dẫn hắn đến xem. Nhị người họ cùng bước chậm chạp hơn một tiếng mới tới nhà ông nội Hạ Tri Thư, hoa nhài toả hương đầy sân.

Tưởng Văn Húc bỗng ôm mang Hạ Tri Thư, ngửi cổ bạn như một chú chó mập, trong mắt là ý cười sâu sắc: “Đúng là cùng một mùi hương. Người cậu thơm quá.”

Hạ Tri Thư bỗng đỏ mặt.

Tưởng Văn Húc mở màn chuyên cần học hành, lúc ra chơi cũng không chơi bóng nhưng biến đổi vẽ vời. Có một ngày Tưởng Văn Húc bị thầy Vật Lý sai đi giao bài tập, cuốn vở vẽ kia bị gió thổi tung, từ đầu tới cuối đều là dáng vẻ của Hạ Tri Thư. Chính diện rồi nghiêng mặt, mỉm cười rồi thờ ơ, lúc quyết tâm rồi lúc nhìn người khác đùa giỡn. Rất chân thật, bút pháp tinh tế tỉ mỉ. Tim Hạ Tri Thư bỗng đập thình thịch.

Thi cuối kỳ lớp mười một dứt, cậu đứng thứ nhất, Tưởng Văn Húc đứng thứ nhì. Hạ Tri Thư được hắn hẹn ra ngoài, bị nắm chặt tay trong hẻm gầy, sau đó trong ngực có thêm một cuốn sách: “Tớ nghe người ta nói bạn thích văn Giản Trinh, tớ chờ đợi bạn thích cuốn sách này, nhân tiện cũng thích cả tớ nữa.”

Lớp mười một, mười bảy tuổi, nhì người họ ở bên nhau. Tới giờ đã được mười bốn năm.

Tưởng Văn Húc ba mươi mốt, Hạ Tri Thư ba mươi.

Vốn khởi đầu chuyện của Tưởng Văn Húc và Hạ Tri Thư rất đẹp, là vườn trường hoa quý mùa mưa. Yêu nhau mười tứ năm, hà cớ gì giờ lại đến nông nỗi này:((