Trương Nhất Manh là một chị em y tá của 1 khám đa khoa nhân dân city A, Cô nhặt được một đứa đại trượng phu 27 tuổi, làm sao cô giống như có thai nhỏ bé nhỏ cao hơn người 3 tuổi

Trình làng truyện Ai là người mẹ anh

Tác giả: Tắc mộ
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Ai là chị em anh

Trương Nhất Manh chính là y tá.

chính là trong hồ hết y tá trong bệnh viện nhân dân cao nhất ở thành phố A.

làm việc ở bệnh viện hàng đầu thành phố A, Trương Nhất Manh vào đây có tác dụng cũng nhờ tất cả chút đỉnh quan hệ, sau khi buôn bán ròng rã hai năm, phần nhiều vấn đề dần càng tốt hơn, mà lại nếu thời gian có lẽ trở về, cô chắc chắn lựa chọn học nghiên cứu vớt, hoặc là mang lại bệnh viện khác, hoặc xong khoát đổi nghề, tóm lại không cần đến cơ sở y tế bậc nhất làm cho y tá là được.

Nếu bởi thế, thì cô cũng trở nên chối được một đứa bé từ trên trời rơi xuống.

***

Trước cửa phòng VIP trong bệnh viện nhân dân cao cấp này là hai hàng bảo an mặc toàn áo Đen, giống hệt trong phim The Matrix, Trương Nhất Manh tình cờ băng qua sợ hãi mang đến mức chân như nhũn ra, sau đấy nghe nói, thì ra là nam giới thứ tía của gia tộc có tiếng trong đô thị A – Trương Ninh Giản bị tai nạn xe cộ, hiện thời đã sống cuộc sống cây trồng, căn nhà bọn họ Trương vốn vừa trắng vừa black, thành ra tai nạn xe đó nghe bảo là do có người chủ ý gây đề nghị, do vậy nam giới bự của Trương gia vẫn phái rất nhiều người đứng giữ cửa ngõ, giờ chỉ đợi bởi vì thiếu da xui xẻo kia tỉnh lại.

Nói đến chúng ta Trương thì và đúng là có tương đối nhiều màu sắc riêng biệt, nghe nói chúng ta Trương Trước khi là thị trường Black, thay lực không nhỏ tuổi, của cải đếm chưa xuể, chuyển giao thiệp lại rộng, các năm 80, khiêu dâm, thị trường đen … bị khống chế khôn xiết chặt chẽ, chúng ta Trương thừa dịp này rửa tay gác kiếm, do vậy chế tạo tập đoàn Trương thị rất là có tiếng ngày nay. Mà lại cũng nghe nói, tập đoàn này có hàng tá quan hệ trong tối, cần yếu phơi bày ra ko kể ánh nắng, khi nào Có thể vùng lên phát huy nhân tài. Mang lại giờ thì chỉ còn ba gia đình nam nhi, bỏ mặc là ai cũng đều có thanh danh lẫy lần, đủ để cuốn hút rất nhiều người.

Nghe nói…

Tất cả những chuyện tác động mang đến bọn họ Trương hay Trương Ninh Giản, trước đấy hầu hết quan yếu bỏ hai chữ “nghe nói”, có lẽ đa số cô ả đào sắp bị tiêu diệt hay hồ hết vày cao nhân sắp tới thẳng cẳng trong truyện kiếm hiệp thế, cho dù họ chẳng phải cũng muốn trò hề đến phố phường, nhưng lại dân chúng phố phường đang lấy họ ra tải vui.

Trương Nhất Manh vừa cắm hạt dưa vừa nghe chuyện bà tám, nghĩ thầm, tại sao cũng chính là họ Trương cũng như nhau, dẫu vậy cô lại là một người dân cực kỳ tầm thường, còn chúng ta lại có thể kiêu ngạo nằm của phòng VIP, bên ngoài còn có vệ sĩ đứng hai hàng, khoa trương mang đến cầm cố chứ?

tuy nhiên thôi, làm cho một con người bình thường cũng không phải chất lượng không đảm bảo, ít nhất cũng không có những các bạn khi nào cũng nhăm nhăm làm hại người thân.

tối ấy, Trương Nhất Manh bắt buộc trực đêm, mơ mơ màng màng xúc cảm có một số người vẫn rung chuông, cô liếc nhiều ngăn bệnh, sau ấy lười nhác đẩy cửa chống bệnh ra, vừa vào phòng cô liền tỉnh táo bị cắn dở lại – – đây chẳng phải buồng của Trương Ninh Giản – nam nhi út căn nhà bọn họ Trương sao?!

Ai là bà mẹ anh

lúc này đã là nửa đêm, cố kỉnh tuy nhiên ở trong nhà bệnh dịch, đèn đang mở, ngăn bệnh này nghiêm trọng, bên trên mẫu giường một trường trắng tinh tươm chính là chàng trai thoạt nhìn bắt đầu bên trên bên dưới 25, tóc mái black lõa xõa bên trên loại trán trắng nõn của anh ta, đôi mắt khép lại, nằm bên dưới cái bóng của hàng lông mi lâu năm, sóng mũi cao thẳng, bờ môi có thể mỏng, dung mạo của Trương Ninh Giản này chính xác là có tác dụng cho những người tổ ấm nên thấy tự ti, anh ta cứ như một pho tượng bằng sứ chũm, hoàn mỹ mang đến nỗi có tác dụng cho tất cả những người khác cấp thiết tin nổi.

“Khụ.” bất chợt, thành viên nam nhi đứng cạnh bên Trương Ninh Giản hắng giọng một tiếng, Trương Nhất Manh rút góc nhìn lại, băn khoăn lo lắng chú ý các bạn con trai kia.

Ông ta thoạt chú ý đã hơn 40 tuổi, mái tóc hơi lỗi thời, nét mặt nghiêm túc, cau mày nói: “Sao mọi người tới đây lại là cô? Tôi vẫn gặp cô rồi, không phải chỉ là một y tá bình thường thôi sao? Y tá trưởng của các gia đình đâu?”

Trương Nhất Manh nghĩ, thật là, chăm sóc người mắc bệnh thôi, tại sao cứ mong muốn y tá trưởng phải nhận trách nhiệm không chứ …

Trương Nhất Manh ngoan ngoãn nhận lỗi: “Có vẻ như tôi đi nhầm buồng rồi, xin lỗi, tôi xin phép ra khỏi trước.”

“Thôi, ” các bạn ấy khoát tay, bất mãn nói: “Cô cứ làm cho đi, tình trạng của Tam thiếu da cũng tốt dần rồi, rút cái đầu gặm này ra.”

“A… Vâng.”

Còn “Tam thiếu gia” … Phong kiến cái gì chứ, thủ cựu vật gì chứ, vờ thanh cao đồ vật gi chứ … Trương Nhất Manh yên lặng châm chọc.

Trương Nhất Manh vận động mang lại gần “Tam thiếu gia”, lặng lẽ cần dùng ánh mắt thưởng thức khuân mặt tinh xảo này một lần nữa, sau đấy ngồi xổm xuống, cẩn thận mở từng băng dán được cần dùng để cố định và thắt chặt ống tiêm.

hốt nhiên, cánh tay đó chiếm chiếm.

Trương Nhất Manh sợ hết hồn hết vía, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trương Ninh Giản vẫn nghiêng đầu, nhìn chằm chặp vào cô, đôi mắt anh ánh lên vẻ tò mò, hiếu kỳ cũng như sợ đặc.

Bị góc nhìn do vậy quan sát châm bẩm vào người trong gia đình, nhịp tim Trương Nhất Manh không kiềm chế được nhưng mà lạc mất hai nhịp.

Một lát sau, cô bắt đầu phản ứng được – – chẳng phải người trong gia đình này sống thực vật sao?!

“Trời ơi … tỉnh rồi …” Trương Nhất Manh trợn mắt hốc mồm, nghĩ thầm, lần khần Trương Ninh Giản tỉnh rồi, cô dành được tăng lương chưa nữa, dù sao thì cô vừa đến, anh ta đã tỉnh lại, vậy không phải cô là vật may mắn sao …

mọi người cánh mày râu gồm mái tóc lỗi thời kia bước tới, mừng rỡ nói: “Tam thiếu gia? Cậu tỉnh rồi sao?”

Trương Nhất Manh vừa nói “Chúc mừng chúc mừng”, vừa định rút tay đã nuốm băng dán cùng bề mặt Trương Ninh Giản ra.

mà lại Trương Ninh Giản rất nhanh, một phát bắt được tay của Trương Nhất Manh.

Tay của anh ấy cũng trắng không bớt, móng tay được giảm ngắn sạch đã, Trương Nhất Manh thật sự địa chỉ cho bài học lúc còn học ở trung học – “Gọt củ hành”.

Bị bàn tay của người cánh mày râu khác cầm lấy, tim Trương Nhất Manh lại đập Cấp Tốc hơn một nhịp, cô nghi ngờ ngẩng đầu chú ý Trương Ninh Giản, dẫu vậy anh ta đã vô tội nhìn chăm bẳm Trương Nhất Manh, haiz, đối mang cùng với tên ngốc nghếch đứng bên cạnh, cứ coi như không thấy, chần chờ vậy.

>> đọc thêm các mục truyện Truyện ngôn tình ngược

tiếng nói anh mệt mỏi: “Mẹ …”

Trương Nhất Manh: “…”

thành viên gia đình cánh mày râu ngu ngốc: “…?!”

Cô vừa dùng lực một ít, ống tiêm trên mu bàn tay Trương Ninh Giản đang rớt xuống hết.

Trương Ninh Giản bị đau bắt buộc nhíu mày, dẫu vậy vẫn ngang bướng không buông tay của Trương Nhất Manh ra, anh chép miệng, đôi mắt bao phủ lên một lớp sương mù: “Mẹ, đau quá hà …”

Trương Nhất Manh: “…”

Anh … Anh đi bị tiêu diệt đi … chết rồi chưa đau nữa đâu …

Trương Nhất Manh đột Để ý đến mang đến hầu như lời này, song, quan sát bộ mặt xinh đẹp của Trương Ninh Giản, cùng đôi mắt vô tội ngân ngấn nước kia, nói sao cũng cần tránh mua lời.

Cô mở miệng, sau cùng chỉ nói được hai chữ: “Xin lỗi …”

Cô quay sang nhìn mình phái mạnh kia, Trương Nhất Manh trợn phệ hai mắt có ông ta, hy vọng hỏi ông ta phải làm gì ngay hiện tại, song, chú ý nét mặt của bệnh nhân Đấng mày râu ấy, thật sự là còn thê thảm hơn cả cô, nếu nói Trương Ninh Giản là gốm sứ, thì gia đình quý ông này chẳng kgác gì tượng đá đặt ở kề bên cả …

Nhờ con người đưa ra bằng tự phiên bản thân giải vây, Trương Nhất Manh khẽ sử dụng lực, ước ao rút tay ra, nhưng Trương Ninh Giản càng thay chặt hơn, sức của anh ta chưa nhỏ dại, tuyệt đối chưa có lẽ chúng ta vừa hồi phục sức khỏe sau khi tỉnh dậy.

Trương Nhất Manh nói: “Anh … rút cục anh cũng muốn gì?”

Trương Ninh Giản nghi ngờ quan sát cô: “Mẹ?”

Trương Nhất Manh thật sự siêu mong mỏi điên: “Anh … chúng tôi … chúng tôi chẳng hề người mẹ của anh!”

Trương Ninh Giản lại cười cợt, ánh mắt cong lên, có lẽ một vầng trăng khuyết, hai bên má lộ ra hai lúm đồng tiền: “Mẹ chính là bà mẹ, bé vừa nhìn một dòng là biết rồi!”

Chim bé nhận mẹ?

Trương Nhất Manh mau chóng nghĩ cho nhiều từ này, mà lại Trương Ninh Giản ko phải là chim, còn là một thành viên gia đình phái mạnh hai mươi mấy tuổi, sao lại nhận bà bầu lung tung Bởi vậy chứ?

bị tiêu diệt tiệt, cao cấp là đừng vì chưng loại tai nạn đấy mà làm cho lao động trí óc bị tổn thương …

Trương Nhất Manh hít sâu một hơi, miễn chống lắm mới nhú nụ mỉm cười được: “Thật ra, bên tôi chẳng hề chị em của anh ý …”

Đôi mắt Trương Ninh Giản ngân ngấn nước: “Mẹ, sao mẹ lại không nhận con …?”

Trương Nhất Manh: “…”

mọi người Đấng mày râu đứng ở bên cạnh sau cuối cũng tỉnh apple lại, ít nhất là hơn Trương Nhất Manh sắp đến điên lên, hắn ta chạy ra cửa la to: “Bác sĩ, BS đâu? Y tá đâu?!”

hiện giờ, vì y tá trưởng chạy cho, bác sĩ đảm đương Trương Ninh Giản cùng phần đông Bác Sỹ có tiếng đã từng lên TV cũng chạy mang đến, gia đình với mọi người trong nhà chạy vào chống bệnh, cũng như cùng mọi người trong nhà hóa đá.

bởi lẽ vì hai cánh tay Trương Ninh Giản đã chũm mép váy của Trương Nhất Manh, lắc lắc: “Mẹ, đừng đi nhưng mà …”

Trương Nhất Manh cũng đần độn ra, bị tiêu diệt lặng nhìn đàn họ: “Nhanh lên đi, mau cứu vớt mạng đi, cứu mạng đi …”

cụm BS nhiều năm kinh nghiệm nhất trong khám đa khoa cao cấp, dùng thiết bị cao cấp nhất, bắt đầu bắt đầu cuộc soát sổ toàn diện với Trương Ninh Giản.

Từ góc độ của Trương Nhất Manh mà lại nói, hầu hết tính năng này chẳng có tác dụng gì cả.

bởi lẽ vì khi làm kiểm tra, Trương Ninh Giản toàn thể cố định lấy tay hoặc góc áo của cô ấy, đôi mắt ngấn nước không dứt nhìn cô, chỉ cần có cô có mong bật dậy khỏi là lại tỏ ra tội nghiệp, hoặc ấm ấm ức ức la lên: “Mẹ …”

Trương Nhất Manh sắp khóc rồi.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

>> xem thêm thể loại Truyện đam mỹ ngược