Ân Ân vô cùng ước ao khóc. Người thân còn lại có một của cô đã tắt thở. Nhưng gia đình giám hộ của cô lại trông cũng như một tên đại ca thị trường đen ! !

Giới thiệu truyện cô dâu không nói yes

Tác giả: An Kỳ
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện nàng dâu chưa nói Yes

Ông già ngồi ở trước bàn làm việc, mắt tràn đầy thưởng thức, dò xét cẩn trọng đứa trẻ đứng trước mắt.

Đứa trẻ này tên là Nghiêm Chinh, là một cô nhi chưa cha không chị em, cũng là học sinh ở trường tư nhân bởi ông lập ra, kết quả có lợi nghiệp ưu tú nhất. Theo ông biết, cha năm trước đây Nghiêm Chinh xác định vào chiến thắng khổ học của bản thân mình, thi đậu cao trung đệ nhất miền Bắc, nhưng lại bởi lẽ vì nguyên do thương mại, chuyển đến trung học Kiều tứ vì ông Kiều Hải Sinh lập ra học.

Nhiệt tâm Công Ích chủ yếu ông, hàng năm bán Ngân sách chi tiêu học tập gần như cho mười học sinh ưu tú, nhưng Nghiêm Chinh đó chính là một người trong gia đình bao gồm.

Năm nay bắt đầu, ông bổ sung một khoản học bổng du học Thanh Hàn, khiến năm học sinh mong tuy nhiên không thể nào, có vẻ đến nước kế bên nổi danh học lấp kéo dài thâm sản xuất. Năm nay vừa đúng Nghiêm Chinh có lợi nghiệp trung học từ Kiều bốn trúng tuyển.

“Quyết định!” Nghiêm Chinh chưa lưỡng lự 1 chút nào trả lời: “Tôi đã nhận được báo cáo nhập học của ĐH Princeton, nếu cũng như chắc là, bên tôi hi vọng có lẽ mang lại Princeton học.”

Anh như cũ cặp mắt bao phủ lánh gồm thần nhìn thẳng người thân chàng già, vẻ mặt chưa kiêu ngạo không tự ti.

Thân là cô nhi chủ yếu anh từ bé dại cũng biết, van xin hoặc tuyển lựa thấp kém cũng cần thiết giúp anh đạt được đa số gì anh ý muốn, chỉ việc vắt, bắt đầu dường như sử dụng nguyện vọng.

“Rất tốt!”

Kiều Hải Sinh tán thưởng đồng ý ông thích đứa trẻ này!

“Chúc mừng cậu, cậu nhận được khoản học bổng này rồi! Hi vọng cậu ở nước bên cạnh thay, cận thận khi mua phụ lòng ta cấp cho học bổng này.”

“Nghiêm Chinh hiểu!” Nghiêm Chinh dừng lại chút ít, hỏi tiếp: “Tôi nhận phần này học bổng gồm điều kiện gì? Thí dụ cũng như hợp đồng bàn giao kèo mấy năm.”

“Nếu cũng như nhất định đề nghị ký kết hợp đồng, cậu sẽ quăng quật khoản học bồng này sao?” Kiều Hải Sinh tò mò hỏi.

“Không!” Nghiêm Chinh lập tức trả lời: “Tôi đang cam kết hiệp ước, sau khi tốt nghiệp cũng trở thành cho xí nghiệp Kiều Sinh buôn bán, chỉ cần —— xí nghiệp Kiều Sinh chưa phù hợp có nguyện vọng của tớ, chúng tôi sẽ bật dậy khỏi C.ty sau khi mãn hiệp ước, sáng lập một công ty khác gồm quy mô sánh có xí nghiệp Kiều Sinh.”

“Ha ha ha!” Kiều Hải Sinh nghe thấy mau lẹ cười ha ha, “Cậu nói gì, không sợ bên tôi hủy quăng quật học bổng của cậu sao?” Ông thật sự yêu dấu đứa trẻ này, vô cùng có cá tính riêng.

“Tôi không thích nói láo!” đề nghị hắn hư hung ác ủy xà (>

“Ha ha! Thật đáng tiếc tôi không bao gồm cô bé, còn nếu không chắc chắn con nhỏ dại đến cậu!”

Nói xong, đột nhiên nhớ tới con cháu gái năm nay new mười tám tuổi. Chỉ đơn giản là, tuổi tác cách quãng hơi Khủng một chút!

Ông mỉm cười lắc lắc đầu, chú ý nghiêm chinh nói: “Tôi chưa muốn cần dùng khế ước trói chặt cậu, có mục đích chúng tôi chào bán học bổng này, cũng không hề vày rứa xí nghiệp Kiều Sinh tìm bộ phận nhân lực, thực chất là ước ao công tác thiện.” Ông tất cả chút cảm thán nói: “Tôi sống hơn nửa đời mọi người, ngờ đâu tuổi già lại mất con, chỉ còn lại một con cháu gái bé dại.”
Ông thường nghĩ đây chắc hẳn rằng là ông trời trừng phạt ông đi! Bởi vì ông đạt được ngàn vạn tài phú, cũng rất ít công tác thiện, Bởi vậy ông trời new đem đi quý ông độc nhất của ông như hình phạt. Đứa bé này sau khi chết, ông chút ngộ ra, đột bắt gặp tiền bạc đối có thành viên gia đình nhưng nói, thật ra thì cũng chưa quan trọng bởi vậy, do đó ông new chính thức quyết định hàng năm quyên ra năm trăm vạn tứ chất kim, giúp sức học sinh bần cùng học siêng sâu”

>> tìm hiểu thêm chuyên mục Truyện ngôn tình sủng

Lời này của Kiều Hải Sinh có tác dụng Nghiêm Chinh cảm thấy thật kính nể.

Dù sao gặp bất hạnh ai ai cũng tất cả, tuy vậy sau khi gặp bất hạnh còn có tấm lòng cung cấp các bạn khác, đấy new thật là đáng quý.

“Tôi nhất định sẽ quay về đây gặp ngài!” Nghiêm Chinh thiên nhiên nói.”Ân tình thiếu ngài này, bên tôi đúng đắn đang không quên!”

Kiều Hải Sinh trên mặt đầy nếp nhăn thoáng qua một tia bỡ ngỡ, nhưng mà ngay sau ấy ông cười cợt nhạt một tiếng.”Cậu gồm chân tình này là có lợi rồi, tôi không buộc phải hồi báo.”

Dạo này, bạn biết rằng biết ơn và tri ân đồ báo chưa các lắm, các bạn trẻ tuổi này cho dù nói lời thề son sắt, cơ mà sau khi thông qua cánh cửa này, tương lai của anh ý ta cần làm gi, ai có lẽ biết được đây?

Dù sao, có mục đích của ông là hành thiện, cũng không cầu hồi báo, người trẻ tuổi này mang đến tột bực là nghiêm túc, còn cam kết ràng buộc của anh ta, ông phần đông chưa để ở trong lòng.

“Thật vui bởi vì được gặp mặt cậu.” Kiều Sải Sinh đứng lên vươn tay về bên Nghiêm Chinh.”Hi vọng cậu có lẽ học thành tài, xuất phát xuôi gió!”

“Cám ơn!”

xung quanh Nghiêm Chinh vẫn là bình tâm chưa có chút ít biểu tình nào khác, dẫu vậy trong lòng căng tràn cảm động cùng lòng biết ơn, anh không cách nào dùng ngôn ngữ miêu tả cảm kích này, chỉ có vẻ cố kỉnh thật chặt bàn tay nhăn của ông.

họ bốn mắt nhìn nhau, trong mắt có đầm ấm ôn tình, người nào cũng không nghĩ tới, tám năm sau chạm chán lại, hoàn cảnh so với bây giờ số đông đổi khác. . . . . .

Tám năm sau

“Nghiêm tiên sinh!”

Nghiêm Chinh đi ra cảng hàng không, thư cam kết của anh ý —— Cận La sẽ chuẩn bị xong xe hơi chất lượng cao, mà hơn nữa kính cẩn xây dựng xe mang lại anh.

Trải qua tám năm ở tha hương phấn đấu cùng cầm, anh đang sớm ko phải Ngô Hạ A Mông ngày xưa. Ngay từ lúc còn học đại học, anh liền nối internet cố gắng một công ty được trả tiền cho việc, không những thay người trong gia đình kiếm được một trăm vạn ban đầu, lúc đã còn ở lớp Thạc sĩ sử dụng vào các lĩnh vực Sở trường, có kế hoạch kỳ hóa, rứa bạn kiếm vào một trăm ngàn thứ nhất, sau là thứ hai, thứ cha. . . . . .

rút cục anh cùng rất tư người thân mọi người cùng lớn lên ở cô nhi viện, cùng phổ biến góp vốn sản xuất ”tập đoàn Ngũ Hành” , anh bây giờ —— xem cũng như công thành danh toại rồi.

Chẳng qua là trong con tim của anh ấy, trung thành không bí quyết nào quên được trọng điểm nguyện, chính là chạm mặt lại ân nhân của anh, tự người trong gia đình nói cảm ơn hắn.

bởi thế anh đặc biệt trong lúc cần kíp trở về nước, chỉ vày gặp ân nhân.

“Liên lạc với Kiều tiên sinh sao?”

Sau khi lên xe, Nghiêm Chinh chú ý đến hai mắt lại, mỏi mệt xoa bóp sống mũi, tính nghỉ ngơi.

Nghiêm Chinh vẫn tía mươi sáu giờ không đủ chợp mắt nghỉ ngơi thật tốt! Cách xử lý kết thúc quá trình ở Newyork, anh liền trực tiếp tiến về cảng hàng không đến Đài Loan.

Anh thật vất vả mới bao gồm thời gian trở về nước Kiều Hải Sinh tài trợ hai năm học phí chạm mặt, vì chưng cất giữ thời gian, anh còn để Cận La trở về nước trước an bài xích.

Thật ra thì khởi nguồn từ ĐH năm 3, anh thì có khả năng trả chi phí khóa học cùng sinh hoạt chi phí, vì thế không tất cả có thêm một phân một bốn trợ cấp cho nào của Kiều Hải Sinh, dẫu vậy ơn tình của Kiểu Hải Sinh, anh cả đời khó khăn quên.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

>> tham khảo thêm menu Truyện sắc