Chap 17: phát âm một tiếng “chồng ơi”

Mời bạn đọc thể loại truyện ngôn tình

Trần Việt ngồi thẳng lưng, vẫn ăn cơm một cách xem xét và nho nhã như ngày thường, không nói lời nào, cũng không nói là ngon giỏi không ngon.

Tiếp xúc một giao động thời gian, Giang Nhung biết là anh vốn ít nói, cũng không so đo với anh điều này.

nhị người ăn sắp ngừng, Giang Nhung nhìn thấy mặt Trần Việt đỏ ửng lên, cô lo ngại hỏi: “Trần Việt, mặt anh làm sao vậy?”

“Không sao đâu.” Trần Việt đứng dậy: “Anh có việc phải ra ngoài, tối nay chắc sẽ không về.”

Giang Nhung nhìn anh, bỗng nhiên nói: “Vậy anh để mắt tới an toàn!”

Trần Việt về phòng lấy thêm áo khoác, nôn nóng rời đi, không nói thêm lời nào.

Xuống lầu, anh cầm máy tính bảng hiểu một cuộc: “Lập tức lái xe đưa tôi tới bệnh viện.”

Đọc thêm truyện đam mỹ

Thứ nhì, sau một đêm không về Trần Việt gọi di động cho Giang Nhung nói anh phải đi công tác, Giang Nhung cũng có hạng mục mới phải chuẩn bị.

Theo lời Triệu Quân Tình nói, người lãnh đạo của Tinh Huy sau khi xem bạn dạng kế hoạch lần trước của Giang Nhung cảm thấy rất thích, hạng mục lần này trực tiếp đề xuất Giang Nhung phụ trách, muốn cô trong vòng ba ngày phải chấm dứt hoàn thành bạn dạng kế hoạch dự trù.

Chỉ có ba ngày ngắn ngủi, để nộp một bạn dạng kế hoạch dự trù làm thỏa lòng đối thủ là điều không may mắn. Giang Nhung là người rất nghiêm túc trong công việc, mỗi khi làm việc là vùi đầu vào đó, tới cơm cũng không bi hùng ăn.

đến buổi trưa, Vũ tân tiến tới, anh ta có chút đau lòng nhìn Giang Nhung: “Giang Nhung, cùng ra ngoài ăn cơm nhé.”

Giang Nhung không ngẩng đầu: “Mọi người đi đi. Tôi làm hoàn thành việc rồi sẽ đi.”

hắn ta làm việc với Giang Nhung đã ba năm, lẽ nào còn không biết đây chỉ cần cớ từ chối của Giang Nhung, thế là lão ta nắm đem bàn tay đang đặt lên con chuột của Giang Nhung: “Giang Nhung, ăn cơm trước rồi về hãy làm tiếp, được không?”

Giang Nhung rút tay về, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Vũ tân tiến, vừa nhìn Giang Nhung đã thấy có gì đó không đúng, Bên cạnh đó trong mắt Vũ hiện đại có chút tình cảm khác. Giang Nhung trầm mặc một hồi, xem ra cần phải nói rõ với Vũ tân tiến, không thể để anh ta gọi lầm vũ động càn khôn thêm được nữa.

Cô nhấn phím nghỉ máy, đứng dậy: “Đi thôi.”

Đây là lần đầu tiên Giang Nhung đồng ý cùng đi ăn cơm, trong lòng Vũ văn minh cảm thấy phấn kích, lão ta lựa chọn một nhà hàng tương đối yên tĩnh, muốn nhân cơ hội này nói vài lời với Giang Nhung.

Sau khi ngồi xuống, Vũ hiện đại chủ động đọc vài món sáng dạ, cũng không hỏi Giang Nhung có thích hay không, sau đó còn tươi cười nhìn Giang Nhung. Giang Nhung nắm được, nhưng giả vờ không gọi, trong lòng nghĩ nếu như ngay lúc này mà Trần Việt phát âm thiết bị cầm tay tới thì tuyệt biết mấy.

Vừa thế hệ có ý nghĩ này, thì laptop của Giang Nhung đột nhiên reo lên. Giang Nhung xin lỗi Vũ văn minh rồi tươi cười nhận điện thoại: “Chồng à, em ra ngoài ăn cơm với đồng nghiệp, anh đừng lo cho em.”

“Giang Nhung, bạn cố ý khoe khoang trước mặt mình đúng không.” Trong điện thoại vọng ra giọng của Lương Thu Ngân không mấy thỏa lòng.

Giang Nhung càng cười dịu dàng hơn: “Ừ, em biết rồi, em sẽ làm theo lời anh nói, sẽ không nhịn ăn nữa. Nếu như anh còn không tin, lát nữa món ăn lên, em sẽ chụp hình cho anh xem.”

Đọc thêm truyện đam mỹ sủng

Lương Thu Ngân đã trải bạn với Giang Nhung bao nhiêu năm nay, nhì người kiểu như một vậy, lúc này nếu còn không nghe ra ý tứ trong lời nói của Giang Nhung thì không phải là Lương Thu Ngân rồi. Thế là, Lương Thu Ngân cũng dựa trên với Giang Nhung: “Vậy báu vật buổi tối về sớm chút nhé, phu quân đợi em về làm ấm giường.”

Giang Nhung đổi giọng nũng nịu: “Anh đừng thủ thỉ nổi da gà như vậy.”

Nói ngừng, Giang Nhung cúp máy, không ngờ vừa cúp máy thì lại có cuộc hiểu đến, lần này là người chông chính thức của cô – Trần Việt!

Trong lòng Giang Nhung có chút kinh ngạc, nhìn Vũ hiện đại, lại ngại ngùng nhận điện thoại: “Alô?”

Giọng nói của Trần Việt trầm thấp từ trong điện thoại truyền đến: “Tôi đã cho người sẵn sàng bữa trưa, sao em không qua ăn?”

Giang Nhung không thể nói là cô đang ăn, nếu nói thì toàn cục màn diễn xuất ban nãy đều bị lộ ra.

Cô đành phải cắn răng, mặn nồng nói: “Chồng à, em sẽ chăm bẵm giỏi bản thân nhưng, anh đừng run sợ quá.” Giang Nhung vừa nói dứt lời, trong máy tính bảng đột lạng lẽ một hồi lâu, im re tới nỗi Giang Nhung tưởng Trần Việt đã gác máy tính bảng.

Đọc truyện bách hợp hay tại truyen24.com

Một lúc sau, không nghe thấy giọng nói của Trần Việt, trong lòng Giang Nhung thầm kêu một tiếng, không biết Trần Việt sẽ nghĩ gì về cô nữa.

Lại một lúc lâu sau, thế hệ nghe giọng trầm thấp của Trần Việt truyền đến trong điện thoại: “Tôi thứ năm mới về tới, em nhớ chăm sóc giỏi bản thân.”

“Vâng.” Giang Nhung thở phào, cũng may là Trần Việt còn mấy ngày nữa mới về, đến lúc anh về vững cũng đã quên chuyện này rồi.

Vũ tân tiến nghe tiếng “chồng” trước tiên thì trên mặt đã lộ vẻ đau buồn, đợi Giang Nhung cúp máy rồi mới hỏi: “Giang Nhung, em kết hôn rồi sao?”

Giang Nhung gật đầu nói: “Tôi đã đến độ tuổi này kết hôn cũng không phải là việc gì lạ nhưng.”

Những lời mà Vũ tiến bộ sẵn sàng đều không thể mở lời rồi, hắn ta đành phải cười gượng: “Chúc mừng em nhé.” mặc dầu lão ta có tình ý với Giang Nhung, nhưng trong lòng lại cảm thấy phiên bản thân không xứng với cô, lão ta tự an ủi bản thân rằng Giang Nhung có được một tổ ấm ấm cúng cũng là một sự việc tốt.

Giang Nhung cười nói cảm ơn, trong lòng cũng thầm thán phục sự sang trọng của bản thân. Trước khi Vũ tiến bộ mở lời kịp cho anh ta biết mình đã kết duyên, sau này mọi người vẫn có thể kiểu như trước đây cùng nhau làm việc, gặp mặt cũng không thấy ngại ngùng.

nhưng mà, đến tối hôm đó Giang Nhung lại cảm thấy bản thân không còn thông minh nữa. Buổi tối khi đang ngủ mơ màng, Giang Nhung cảm thấy bên cạnh có người ngồi xuống.

Đọc thêm truyện chồng yêu là quỷ

Cô vốn dĩ rất bi thiết ngủ, nhưng mà khi cảm tìm thấy một hơi thở thân thuộc đầy nam tính, cô chợt giật mình. Cô xoay người ngồi dậy, xoa xoa mắt, có chút không thể tinh được nhìn chàng trai ngồi bên cạnh: “Anh, anh không phải thứ năm thế hệ về sao?”

Trần Việt thản nhiên nói: “Có việc bỗng xuất cần anh về xử lý, sáng mai lại phải bay đi Tiêu Sơn rồi.”

Kế hoạch ban sơ của anh vốn dĩ là đến thứ năm mới kết thúc, nhưng bỗng Giang Nhung to mờ nói nhớ anh, thân là bạn đời của cô, anh cũng không thể giả vờ không nghe thấy.

Sau khi đọc điện thoại cho Giang Nhung vào buổi trưa, anh bảo trợ lý đặt vé máy bay buổi tối trở về, sáng sớm mai lại phải bay trở lại để tiếp tục công việc.

Nhớ tới cuộc thiết bị cầm tay buổi trưa, Giang Nhung đỏ mặt lắc đầu: “Vậy anh ăn cơm tối chưa? Có cần em đi nấu chút gì đó không?”

Sau khi Trần Việt đàm phán công việc hoàn thành đã là tám giờ tối, anh liền lập tức đến sân bay cho kịp chuyến bay lúc mười giờ về thành phố Giang Bắc.

Từ thị trấn Tiêu Sơn phải mất hai tiếng mới về đến Giang Bắc, về tới sân bay Giang Bắc đã gần một giờ sáng, lại ngồi xe về nhà, lúc này đã là hai giờ sáng.

Chín giờ sáng hôm sau có một cuộc họp rất cần thiết cần anh đích thân chủ trì, thư ký đã đặt cho anh chuyến bay về lại đô thị Tiêu Sơn vào lúc năm giờ sáng, một tiếng sau lại phải ra sân bay. Thời gian cực kì nôn nả, Trần Việt lại không ăn được đồ ăn trên máy bay, vậy nên từ trưa hôm qua đến bây chừ anh chưa ăn gì cả.

Anh bận đến mức không kịp ăn cơm lại phải chóng vánh trở về, chỉ do Giang Nhung ngầm nói nhớ anh. Mục đích Giang Nhung muốn làm đồ ăn đêm cho anh, nhất định là muốn gần anh thêm một chút.
Đọc truyện lấy chồng bạc tỷ