Vật Trong Tay – Chương 9

Tác giả Bối Hân, truyện ngược ngôn tình

Hà Nghiên về thẳng nhà, việc đầu tiên là xả một bồn béo đầy nước ấm, ngâm mình trong đó. Thực ra, trước khi rời biệt thự Hà Nghiên đã tắm rửa qua nhưng mà cô vẫn cảm thấy cơ thể không tinh khiết, cần dùng khăn tắm chà mạnh gần như là lột da.

Cô cũng đánh răng nhiều lần, chu đáo chải kỹ mọi ngóc ngách, cho tới khi rách toạc, súc miệng nhổ ra toàn máu thế hệ thôi.

Chỉ thiếu chút xíu nữa là cô đã có thể giết hắn.

Giết hắn, sau đó bị thuộc hạ của hắn thủ tiêu, hoàn thành mọi việc. Hoặc thuận lợi, có cơ hội chạm mặt cảnh sát, tường thuật cho họ biết cục bộ sự thật. Giỏi thuận lợi hơn, cảnh sát có thể điều tra rõ thân phận của Phó Thận Hành, cô sẽ trở thành người không có tội. Còn nếu không được dễ dàng như vậy, thì cứ cho là cô bị tâm thần phân liệt đi. Dù sao Phó Thận Hành và Thẩm Tri Tiết có ngoại hình tương đương nhau, cô bị kích động, giết nhầm cũng là điều tầm thường.

Đáng tiếc, mọi việc đã trở nên tồi tệ hơn.

Cô ngắm mình trong gương, sắc mặt trắng bệnh như ma, hốc mắt lõm vào, đen sì, con ngươi như bắt lửa, tỏa rõ sự điên cuồng và hận thù. Đây không phải là dấu hiệu xuất xắc, Hà Nghiên thư thả nhắm mắt, lạng lẽ tự nhủ, cô không thể điên, ít nhất là lúc này, lý trí của cô cần phải tươi tỉnh.

Cô quẳng chiếc bàn chải trong tay, bước nhanh khỏi nhà vệ sinh, thu vén đồ đạc trong phòng ngủ. Hôm nay Lương Viễn Trạch sẽ trở về, nhì vợ phu quân tiểu biệt hơn hai mươi ngày, sau khi chạm chán, cô không có lý vì gì để từ khước sự thân thiện của anh. Nhưng mà cô không thể để lộ cơ thể đầy dấu vết của gã đàn ông khác trước mặt phu quân. Cô phải đi đâu đó vài hôm, chờ dấu vết trên cơ thể mất tích.

Lý vì rất quang minh chính đại, nhà trường tạm thời cử đi công tác, hoặc vờ có sinh viên chợt xảy ra chuyện cần cô tới giải quyết. Lương Viễn Trạch tin cẩn cô, tùy tiện xếp đặt lý bởi vì sẽ không bị anh nghi ngại.

Cô sửa soạn lấy theo một số đồ sử dụng cá nhân, hai bộ quần áo thay đổi, ví tiền và CMND. Cô mới mua thêm một chiếc dế yêu sáng ý và một sim dế yêu khác. Các bước mua sim rất cầu kỳ, cô nói dối để mượn máy tính và tài khoản của đồng nghiệp, mua sim bằng danh tính của đồng nghiệp, không để lại chút dấu vết nào.

Cô để mắt tới để ý, không muốn để lộ sơ hở cho Phó Thận Hành biết.

Hà Nghiên cuống quýt quét dọn dứt hầu như, bước ra ngoài, quay đầu nhìn ngôi nhà. Tứ năm tiếng nửa Lương Viễn Trạch sẽ trở về. Nếu cô chọn ở lại đây, tới lúc đó có thể ngã nhào vào ngực anh, dễ chịu tỉ ti nỉ non, tìm kiếm sự cung ứng của anh, để anh chia sẻ nỗi đau và vô vọng của cô.

Anh sẽ là điểm tựa vững quà, kiên cố nhất của cô, cô tin là như vậy. Thế mà, anh sẽ bị cô kéo vào tai họa, đối mặt với tai hại vô vàn.

rốt cục, tình yêu là gì? Dè dặt bảo quản hay hay tin cẩn hoàn toàn? Một mình ôm tiếp chỉ mong anh gặp may mắn, xuất xắc đồng hành cùng anh vượt qua mọi mưa gió gian nan? Hà Nghiên không biết nên lựa chọn ra sao, cô đứng im trước cửa nhà, tay xách chiếc túi bé nhỏ. Một lúc lâu sau mới nghiến răng kiên quyết rời đi.

Đọc thêm truyện đam mỹ h

Xe vẫn để ở trường, cô gọi taxi tới thị trấn khác, tìm một khách sạn tầm thường rồi vội vàng vào đấy. Cô nhắn tin trước cho Lương Viễn Trách nói rõ tình hình, đồng thời gọi điện cho nhà trường xin nghỉ ba ngày. Làm chấm dứt nhì chuyện đó, cô nhét chiếc laptop cũ xuống gối, lôi chiếc dế yêu mới mua ra.

Từ trước tới nay, Hà Nghiên không phải tuýp thiếu nữ ngồi chờ chết.

công dụng của điện thoại thời nay không khác gì máy tính. Sự phát triển của internet rước lại nhiều tiện ích bất ngờ. Cô khởi đầu điều tra toàn bộ về Phó Thận Hành, từ thân phận, quê quán, tổ chức của hắn, cùng hầu như mối liên hệ có tài năng tồn tại giữa hắn và tên tội phạm tử hình Thẩm Tri Tiết.

Buổi trưa, Lương Viễn Trạch vừa xuống máy bay liền nhắn tin cho Hà Nghiên, nói mấy câu nhung nhớ, còn không quên dặn cô ở bên ngoài chú ý sức khỏe. Cô muốn hướng dẫn dế yêu nhưng sợ nghe thấy giọng anh sẽ không kiềm chế được tâm trạng. Vì vậy, cô chỉ nói mấy lời qua tin nhắn, chung cục hẹn tối thư thả sẽ phát âm lại cho anh.

nói chung tin tức gửi đi đều bị Phó Thận Hành tóm được.

Phần mềm giám sát cài trên máy tính xách tay, tất nhiên là Phó Thận Hành không có thời gian theo dõi sát sao, nên đã giao việc này cho A Giang có trách nhiệm. Gã là vệ sĩ, gần như thể trợ lý của Phó Thận Hành, hàng ngày chỉnh lý chắt lọc mọi thông tin kì lạ, lập công bố nhanh gửi cho Phó Thận Hành.

Nhìn nội dung trong tin nhắn, A Giang cảm thán: “Phó tiên sinh, cô ấy sao có thể nói dối trôi chảy như vậy nhỉ? Giống như y như thật ấy.”

khả năng tốt nhất của thiếu nữ là nói dối, nói dối mặt không đổi sắc. Phó Thận Hành nhếch môi, không thân thương đến vẻ cảm khái của A Giang, chỉ lẳng lặng hỏi gã: “Cô ta chưa từng ra khỏi khách sạn à?”

A Giang nhìn ghi chép trong máy tính, trả lời: “Không ạ, di động định vị trong khách sạn, giờ cơm trưa cũng không ra ngoài, vẫn luôn ở lỳ trong đó.”

Phó Thận Hành chậm chạp gật đầu, đoán cô sợ bị người quen bắt gặp, nên thế hệ ẩn dật trong khách sạn. Mà người phụ nữ này rất giảo hoạt, không thể coi thường. Cô ta làm thế chỉ cần vùng vẫy giãy chết sao? Phó Thận Hành nhất thời không đoán ra. Hắn rút ngăn kéo, lần mò rước một điếu thuốc, không hút, chỉ kẹp giữa nhị ngón tay.

A Giang biết hắn thực ra nghiện thuốc lá rất nặng nhưng không chịu hút liền lắm lời: “Phó tiên sinh, thứ đồ chơi này không phải thuốc phiện, hút hai ba lần không đáng ngại. Thời gian trước Phó tiên sinh không dính vào là bởi sức khỏe không cho phép, anh có hút cũng chẳng sao.”

Phó Thận Hành nghe vậy thoáng sửng sốt, cười nhạt một tiếng, tiện tay ném điếu thuốc vào trong ngăn kéo, cười nói: “Không nên dính vào thứ không nên dính.”

A Giang liếc trộm hắn, thấy trên môi hắn có dấu răng rất rõ ràng, gã thầm ai oán: lúc trước anh nói không nên đụng vào cô gái kia, vậy nhưng mà anh chả đụng vào phàm nhân tu tiên rồi còn gì?

Gã không dám nói mấy lời ấy, cho gã thêm mấy lá gan cũng không dám.

Hà Nghiên chuyên cần trong nhà nghỉ toàn diện một ngày, nhưng thông tin tra được không nhiều, thậm chí còn ít hơn câu trả lời thuyết phục của cảnh sát Trần. Cô chỉ biết Phó Thận Hành đúng là người khác, tổ chức của hắn là tổ chức Phó thị, liên quan tới không ít lĩnh vực nhưng mà trên mạng lại rất hiếm thông tin.

tới tối, cô đúng hẹn đọc điện cho Lương Viễn Trạch, sau đó ra ngoài mua đồ ăn. Lầu dưới của khách sạn là tiệm ăn nhanh. Lúc đang chờ món, cô bỗng nghe thấy có người gọi “Cô giáo Hà!”. Cô quay lại, trông thấy nam sinh được cô cứu khỏi tay Phó Thận Hành, tên Hứa Thành Bác.

Hình như Hứa Thành Bác vừa đi giao đồ ăn về, trên người mặc chiếc áo khoác dày, tay cầm chiếc hộp đựng đồ ăn rất mập. Trông thấy cô, cậu ta vui tươi hỏi: “Cô giáo Hà. Sao cô lại ở đây?”

Hà Nghiên khá bất thần, cô đến đây ở, nghĩ cách xa nhà và trường học một chút để tránh đụng người quen, không ngờ vẫn gặp phải sinh viên của bạn, hơn nữa còn là Hứa Thành Bác. Bỗng nhiên gặp gỡ người quen, cô nhất thời lo ngại nhưng mà cuống quýt định thần, chỉ tay ý bảo mình đang đợi món, sau đó kinh ngạc hỏi đằng ấy ta: “Em làm ở đây à?”

trước kia cậu ta làm chân giao đồ ăn ở đơn vị Phó Thận Hành, đâu phải ở đây.

“Em thế hệ chuyển ạ, bên kia là tổng tổ chức, bên này là chi nhánh.” Hứa Thành Bác giải thích rồi cười trêu: “Sau này cô giáo Hà không cần tự đi mua đồ ăn, chỉ cần gọi em, em sẽ tạo thành ngay.”

Đọc thêm thể loại truyện sắc

Hà Nghiên tĩnh mịch cười cười, tay vô thức sờ vào trong túi áo, siết chặt chiếc laptop. Cô sợ chiếc dế yêu này, sợ nó còn tính năng nghe lén nhưng không dám vất đi, lo bị Phó Thận Hành phát hiện. Mang xong xuôi mã cơm, cô ôm hộp cơm chuẩn bị rời đi, thấy Hứa Thành Bác định đưa mình ra ngoài, cô vội bảo: “Em đang bận việc, không cần chu đáo tới cô.”

Hứa Thành Bác đáp lời nhưng vẫn thân yêu đưa cô ra tận cửa.

Thấy bạn ta đứng yên một chỗ dõi theo, Hà Nghiên không muốn bạn ta biết mình ngụ ở trên lầu, đành tiến tới phía trước, cầm theo hộp cơm bước dọc con phố rồi thế hệ quay trở lại khách sạn.

A Giang nhìn màn hình, chấm nhỏ nhắn màu xanh thể hiện địa điểm của Hà Nghiên nhấp nháy di chuyển. Gã cảm thấy tinh xảo, ôm thiết bị cầm tay tìm Phó Thận Hành: “Phó tiên sinh, anh xem, có phải cô ta bị điên rồi không, chẳng lẽ lúc này vẫn có tâm trạng ra ngoài tản bộ?”

Phó Thận Hành vừa xong xuôi cuộc họp, vì lợi ích bị triển lẵm, mấy lão cổ đông nhao nhao cả buổi khiến hắn đau đầu. Nghe A Giang nói vậy, hắn thoáng sửng sốt: “Hả?”

A Giang mở di động đặt trước mặt hắn, cho hắn xem đoạn ghi chép: “Không nhanh không chậm rãi thế này chẳng phải đang đi tản bộ sao?”

Phó Thận Hành nhìn thoáng qua, giơ tay khẽ day trán, giọng điệu hờ hững: “Cho người đến chỗ cô ta xem cô ta đang làm gì.”

A Giang đang định rời đi, Phó Thận Hành liền phát âm lại, yên lặng một lúc, nói: “Thôi, để tôi tự đi.”

A Giang không thể tinh được, nhìn hắn dò xét, bởi dự khuyên nhủ: “Phó tiên sinh, em nghĩ hà tất anh việc gì phải phí tinh lực lên người vô thượng sát thần cô ta, cứ thẳng tay giết là được. Nếu cảm thấy chưa hả, thì tống Anh chị em cô ấy xử tầm thường.”

Phó Thận Hành đưa mắt nhìn gã, sắc mặt điềm nhiên, hỏi: “A Giang, chú muốn nói gì?”

A Giang tuy sợ hắn, nhưng bởi vì là huynh đệ nên không muốn trơ mắt nhìn lão đại bước sai đường. Gã run sợ gãi đầu, dè dặt trả lời: “Phó tiên sinh, anh từng nói cô ấy là điềm xấu, không nên động vào…”

Phó Thận Hành vắng lặng một lúc lâu, A Giang trong lòng phát run, vĩnh cửu mới nghe hắn nói tiếp: “A Giang, tôi là sao Thiên Sát, mệnh cứng. Hơn nữa…” Hắn thoáng dừng lại, nhếch khóe môi cười: “Trực tiếp giết cô ấy, hành hạ như vậy còn thêm tính quan trọng gì chứ.”

Đọc thêm truyện đấu la đại lục

Nói xong, hắn đứng dậy, đi ra ngoài trước. A Giang sửng sốt, gấp rút theo sau, nhanh chóng lái xe đưa hắn đến khách sạn. Gã dừng xe dưới lầu, hỏi Phó Thận Hành: “Phó tiên sinh, cần em đi cùng không?”

Phó Thận Hành thản nhiên đáp: “Khỏi cần.”

A Giang lén nhìn hắn, vì dự thử thăm dò: “Em ở đây chờ anh ạ?”

Phó Thận Hành đang bước xuống xe, động tác liền khựng lại, quay đầu nhìn A Giang, lạnh giọng trả lời: “Đợi đấy!”

Hắn lên lầu gõ cửa phòng Hà Nghiên, chỉ nghe bên trong thấp thoáng tiếng tivi. Cô đáp lời, một lát sau, tiếng chân bước gần cửa nhưng mà không mở ra ngay, cao giọng hỏi: “Ai đấy?”

“Là tôi, Phó Thận Hành.” Hắn trả lời.

Bên trong cánh cửa lập tức yên tĩnh, hắn khẽ nhếch môi, lẳng lặng đứng chờ. Một lát sau, không ngờ tiếng chân sau cánh cửa liền dời đi, Hình như cô lại quay trở vào trong. Hắn cười lạnh, mang di động hiểu cho cô, trong phòng lập tức vang tiếng chuông đổ. Cô không dám từ chối, vội bắt máy.

Hắn cười châm biếm: “Hà Nghiên, cô tưởng tôi chơi cô hoàn thành sẽ nương tay với cô sao?”

Cô không giận, lạnh lùng trả lời: “Phó tiên sinh, anh đọc lầm rồi. Tuy anh đã chơi tôi, mà chúng ta chưa nhiệt tình đến mức bảo tôi mặc đồ ngủ để chạm chán anh. Anh kiên nhẫn chờ một chút, tôi đang thay quần áo.”

Hắn không nghĩ cô sẽ trả lời như vậy, nhất thời đứng chết trân một chỗ, cúp điện thoại lạng lẽ chờ ngoài cửa. Tham khảo thêm list truyện đam mỹ  hay

Trong phòng, Hà Nghiên không phải đang thay quần áo nhưng là đang tìm cách giấu chiếc thiết bị cầm tay thế hệ mua. Dù rằng tự nhủ phải bình tĩnh nhưng mà thực tế trong lòng rất căng thẳng. Cô định nhét chiếc laptop xuống dưới gối mà cảm thấy chỗ đó không thật sự bình yên, bởi vậy cô lại kẹp nó dưới nệm. Đang định ra mở cửa mà vẫn thấy không yên tâm, cô liền kiên quyết đá văng chiếc máy tính bảng xuống dưới gầm giường.

Loay hoay một hồi tốn không ít thời gian, cô đợi bất biến hoàn thành tâm trạng rồi mới ra mở cửa. Ánh mắt Phó Thận Hành lộ vẻ không kiên nhẫn nhưng mà khóe môi vẫn nhẹ nhàng giương lên, giọng mỉa mai: “Chẳng lẽ cô giáo Hà còn muốn tận dụng mấy phút để trang điểm sao?”

Đọc truyện vật trong tay