tình yêu cũng giống với bong bóng, vừa đụng vào liền vỡ tan. Năm đó Đỗ Nhược trở về nước , chưa bao gồm hành lý, không tất cả bằng tốt nghiệp, chỉ có thêm một đứa nhỏ.

Ra mắt truyện bong bóng

Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện bong bóng

Mấy hiện giờ Kiều Dĩ Mạc không mấy vui vẻ.

cuối tuần, nhân lúc tía chưa ở ngôi nhà, cậu len lén chạy vào thư buồng. Cu cậu mong muốn biết trong thư buồng che giấu đồ gì thú vụ hay chưa mà lại để cha ba dành nhiều thời gian ở bao gồm hơn là dành thời gian mang đến cậu.

Sau ấy cu cậu tậu được một văn kiện.

Cu cậu chối biết được nhiều chữ, tuy thế mấy chữ Khủng mở đầu văn kiện, thì đông đảo cu cậu có thể đọc biết rằng – giải trình X định tía nhỏ.

bên trên văn kiện còn mang tên của cu cậu cũng như cha.

Kiều Dĩ Mạc tuy còn nhỏ dại mà lại theo bạn dạng năng cảm giác phần văn kiện có quan hệ hết sức thiết yếu mang cu cậu, nhưng ngay hiện tại cu cậu lại không hiểu ngôn từ trong văn kiện là gì, ngoài ra báo cáo X định, chung cuộc X là chữ gì?

Nếu cũng như đi hỏi ba, kiên cố bốsẽ không nói mang lại cu cậu biết! Có khả năng đang chỉ trích cu cậu tự ý vào thư phòng.

Nếu cũng như hỏi Dì hồ, nhất định bà đã trực tiếp nói có bố tía.

Nếu như hỏi thầy giáo ở vườn trẻ, gia sư đã nói lại sở hữu Dì hồ, Dì hồ lại nói lại với ba ba.

Kiều Dĩ Mạc khổ cực cực kỳ , siêu mong mỏi biết trong ngôn từ văn kiện kia rút cục là vật gì .

Vậy nên, ngày hôm sau, trong giờ học , cu cậu đẩy đẩy bàn sinh hoạt nhỏ Hà Kiều Kiều, len lén đem tờ giấy gồm chữ “Giám” viết cục xiên vẹo vẹo gửi cho con gái nhìn: “Hà Kiều Kiều, cậu biết chữ này không?”

Trong lớp, Hà Kiều Kiều là bàn sinh hoạt nhỏ có một chơi cùng rất cu cậu, bởi lẽ chị em cũng chưa có chị em, Hơn nữa vô cùng trùng hợp , hai chúng ta hầu như bằng tuổi nhau, sinh cùng ngày cộng tháng.

Hà Kiều Kiều hình như búp bê Barbie liếc mắt nhìn chữ “Giám”, bình tâm nói: “jìn (1), là chữ kim.

(1) 鉴: [jiàn] Giám

金: [jīn] Kim

Kiều Dĩ Mạc đảo đảo bé mắt tròn vo: “Vậy cậu nói xem giải trình kim định tía con là cố nào?”

Hà Kiều Kiều căng mắt nhìn: “Người lập giải trình gọi là cha con kim chứ sao”

Kiều Dĩ Mạc: “. . .”

Phiền não sẽ tiếp tục mang đến thứ bảy, một gia sư dạy Tiếng Pháp mới chuyển mang đến. Vừa nhận thấy thầy giáo con tim Kiều Dĩ Mạc bừng sáng lên. Mỗi tuần có duy nhất một tiết Tiếng Pháp, giáo viên cũ đang đưa đi, thầy giáo Tiếng Pháp mới do dự cu cậu, chắc chắn cũng lần chần dì đại dương, sẽ không nói cho dì Hồ!

Lần đầu tiên Đỗ Nhượcc buôn bán vườn trẻ, câu chữ quá cao siêu cô sợ lũ nhỏ nghe không hiểu, quá bị khô khan sợ đàn bé dại không có hứng thú, cũng trù trừ một giờ dạy tiếng Pháp mang lại Anh chị em bé dại núm nào, chần chờ gồm phát sinh tình huống nào chưa , truớc khi đến giờ dạy học còn có thêm chút khẩn trương, chưa nghĩ tới các đàn nhỏ dại hoạt bát sáng sủa, suốt giờ học thuận lợi, chứa chan tiếng cười chơi vui vẻ.

chỉ có một đứa trẻ, cả giờ học chưa công bố, Hình như bao gồm chút thất thần, tuy thế đôi mắt Đen nhánh sáng quắc quan sát cô, làm cho cô cũng đều có chút ngượng ngùng.

>> đọc thêm phân mục truyện Ngôn tình cao h

Tiết học rất nhanh chóng đã xong, buổi chiều Đỗ Nhược còn thêm việc, cùng đàn nhỏ dại nói lời từ biệt liền chóng vánh rời đi, nhưng mà bắt đầu ra khỏiphòng học không được bao xa, liền nhớ ra chúng ta không để ý túi xách trong lớp học, nhanh nhẹn xoay gia đình bạn quay lại.

Quay người lại, liền va vào một bạn làm việc nhỏ tuổi.

Cúi đầu quan sát, thì ra là bạn học nhỏ dại quan sát chăm chăm cô vừa nãy, vì va đề nghị lỗ mũi cu cậu, vành mắt liền đỏ thiếu chút nữa khóc lên.

“Ai nha, thật xin lỗi, gia sư không nhìn thấy con.” Đỗ Nhược cảm giác tất cả lỗi, ngồi xổm bạn xuống xoa xoa lỗ mũi cu cậu “Có đau hay không? Có mong muốn giáo viên chuyển xuống phòng y tế khám một chút?”

Đây là căn vườn trẻ quốc tế, trẻ nhỏ gần như là cháu căn nhà cố da, Đỗ Nhược chưa dám lờ lững.

Kiều Dĩ Mạc đỏ mắt lắc đầu liên tục, câu nói còn có theo giọng mũi: “Cô giáo Đỗ, nhỏ chỉ một âm thầm mong chia bổ với cô.”

“A?” Đỗ Nhược sửng cảm cúm, ngay sau đó new phản ứng kịp, mỉm cười cười xoa đầu cu cậu, “Có bí mật gì ý muốn chia sẻ mang cô sao?”

trên khuôn bên bé bỏng Kiều Dĩ Mạc viết đầy hai chữ “nghiêm túc”, chú ý ngó phổ biến quanh, bắt đầu kéo Đỗ Nhược tới khúc quanh, lấy điện thoại di động cầm tay ra: “Cô giáo Đỗ, cô có lẽ giúp bé xem ở bên trên tất cả chữ gì? Đây là âm thầm của con, cô nhìn hoàn thành cảm thấy không được bật mí cho những người khác biết.”

mặc dù bọn trẻ trong khu vườn trẻ đều có gia vắt hơn gia đình, nhưng mà một đứa trẻ năm tuổi cầm cố một chiếc điện thoại cầm tay sẽ phồn thịnh hành giờ đây, làm cho Đỗ Nhược đề xuất bỡ ngỡ.

“Cô giáo, dành được không?” Kiều Dĩ Mạc nghiêng đầu, mắt mập chớp chớp.

Đỗ Nhược cười lên: “Dĩ nhiên có lẽ, bí mật gì ao ước bài viết có cô giáo?”

“Đây.” Kiều Dĩ Mạc đang sẵn sàng chuẩn bị trước, gửi hình mang lại Đỗ Nhược xem.

Đỗ Nhược liếc mắt liền nhìn thấy sáu chữ “Báo cáo giám định tía con”, xem xét cẩn thận một lần, là thành tựu giám định của khám đa khoa.

“Trên đó có tên của con và ba ba, thầy giáo Đỗ, chắc là cho bé biết nội dung phía bên trong nói đồ vật gi không?”

“Kết quả kiểm soát ADN, mẫu demo của bố được kiểm tra dẫu vậy thiết yếu loại bỏ anh tài tổ ấm ba sinh học (2) của trẻ. Căn cứ vào các kết quả phân tích 15 vị thế gen khác nhau, độ tương đồng là 99. 9999%, Gồm quan hệ huyết thống.”

(2) : trường hợp xin tinh trùng hiến tặng ngay và thụ tinh nhân tạo ra

Đỗ Nhược sửng cảm cúm, trong đầu nhanh chóng hiểu rõ, cười híp mắt xoa đầu Kiều Dĩ Mạc: “Không bao gồm gì, khi nhỏ bắt đầu ra đời, cơ sở y tế làm một báo cáo chứng minh.”

“Vậy phần đông bạn nhỏ tuổi khác đều có đề nghị không?”

“Đúng nỗ lực. Tất cả người thân đông đảo có!”

Kiều Dĩ Mạc được Đỗ Nhược cam đoan, mặt mày bừng sáng, mỉm cười rộ lên lộ ra hai má lúm đồng tiền, nhận lấy điện thoại di động cầm tay, “Cám ơn thầy giáo, hẹn chạm mặt lại! Nhớ cần giữ bí mật giúp con!”

trước khi đi còn hôn một cái thật kêu lên má Đỗ Nhược.

Trong lòng Đỗ Nhược mềm ra, cười cợt đứng lên, quan sát cu cậu hoạt chén bát bật nhót rời đi, không khỏi thở nhiều năm.

Đứa trẻ cute cũng như cố gắng, lừng khừng là thiếu gia danh môn căn nhà ai, vắt cơ mà nên nhờ cho giám định để xác nhận quan hệ huyết thống?

***

buổi chiều Đỗ Nhược vội vả chạy tới bệnh viện, buổi sáng sớm Trước khi đi có tác dụng cô nhận thấy điện thoại khám đa khoa, thông báotần Nguyệt Linh tỉnh dậy.

Đỗ Nhược nghĩ người nghe lầm, đầu điện thoại kia y tá Gọi mấy tiếng cô new bình phục tinh thần lại: “Chúc mừng Đỗ tiểu thư, cô rãnh rỗi thì nhanh nhanh lại đây xem chút ít đi, trước mắt tình hình của bệnh nhân coi cũng như định hình.”

Cô cúp điện thoại, nhìn ánh mặt trời bên phía ngoài, đột nhiên cảm nhận tỏa nắng rực rỡ, nhanh lẹ điện thoại tư vấn điện thoại cho Đỗ Hiểu Phong: “Tiểu Phong, người mẹ vẫn tỉnh dậy, chuyện học gác sang một mặt, Nhanh đến bệnh viện đi.”

Lúc cô chạy tới bệnh viện Đỗ Hiểu Phong đã tới trước, thấy cô liền nó:i “Chị, chị em lại ngủ.”

Đỗ Nhược đỏ mắt, nhịn chưa để chan nước mắt rơi xuống, hạ thấp giọng hỏi: “Bác sĩ nói cụ nào?”

Đỗ Hiểu Phong nhỏ hơn Đỗ Nhược vài tuổi, tuy nhiên cao hơn Đỗ Nhược cả một cái đầu, để chị ngồi xuống trước: “Không tất cả chuyện gì, bác sĩ nói tình hình khá có lợi, bây giờ chưa thể trò chuyện, cơ thể cũng phải khôi phục từ từ, về sau nếu ko phải lên lớp em đã tới âu yếm bà bầu, chị cũng đừng lo lắng.”

Đỗ Nhược thấy em trai ăn nói như chúng ta lớn, cười cợt đẩy đẩy đầu cậu:” việc học hành thiết yếu hơn, thỉnh thoảng ngày nghỉ cuối tuần tới đây là được.”

Đỗ Hiểu Phong chưa chịu: “Chị, em cũng lên ĐH, chẳng phải là trẻ nít nữa! Hiện giờ học tập cũng chưa găng giống như trung học, ngược lại là chị, đừng để bạn dạng thân đề nghị mệt nhọc.”

Đỗ Hiểu Phong kích động, thanh âm hơi Khủng, Đỗ Nhược “Suỵt” một tiếng, ý bảo cậu hạ thấp giọng, chưa muốn đánh thức Tần Nguyệt Linh.

Cô ngồi xuống ghế, gần giường bệnh hơn, nhẹ nhàng cầm tay Tần Nguyệt Linh

sẽ bao nhiêu năm?

Kể từ khi cô từ Pháp trở lại, cũng phải được sáu, bảy năm đi.

Sáu năm mờ ám, chung cục ánh mặt trời cũng chiếu sáng.
>> bài viết liên quan phân mục truyện Cưới trước yêu sau