họ cũng có người yêu kính nhưng mà do mặc cảm tự ti mà lại tự đẩy chúng ta ra xa. Để rồi khi họ chọn được nhau, giúp nhau cảm nhận thấy tình yêu, sự ấm cúng mà lại họ tưởng rằng cả đời này mình đã không bao giờ có được

Ra mắt truyện Lãng tử xinh tươi

Tác giả: Hắc Khiết Minh
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạng truyện Lãng tử xinh tươi

Anh hình như thấy tách biệt cục đạn sẽ bay về bên người.

Anh siêu bình tĩnh, Trong khi quả đât trở thành chậm lại, trong một phần ngàn vạn giây đó, anh cảm hứng được adrenalin chạy tán loạn body, kể cả sự vật tại thời điểm này hầu hết cũng như di chuyển sở hữu tốc độ đủng đỉnh.

viên đạn ấy nhanh chóng bắn tới, sượt qua sống lưng đầy mồ hồi của anh ý. Những vết bụi mèo bị gió cuốn tung cất cánh, nhìn ánh mắt tàn bạo của kẻ địch, teen girls bé dại trong lòng anh sợ quánh kinh hoàng run rẩy, nước mắt thấm ẩm cả vạt áo anh.

kể cả hồ hết vô cùng thong thả.

Đạn trong hộp đạn vừa mới cần đến hết, dưới họng súng uy hiếp của đối phương, anh cười cợt bỏ súng xuống, nhưng cố nhiên lời đảm bảo của bọn khốn kiếp này các chưa đáng mức giá, thành ra đối phương nổ súng.

có mục đích nổ súng là do diệt khẩu, mục tiêu là nữ kế thừa gia tài Bạc tỉ trong ngực anh, còn cả anh nữa.

cục đạn phun về bên anh, xé rách không khí, xẹt qua gió lớn.

Anh ôm nữ giới kia, chưa chút lưỡng lự xoay người nhà né tránh viên đạn, cùng lúc rút bé dao nhỏ tuổi trong đai lưng, phi về phía chúng.

Phốc.

Anh nghe thấy tiếng đạn găm vào trong thịt người thân, cơ mà cũng thấy nhỏ dao của mình sau một giây chui vào vị trí trung tâm ngực mục tiêu. Đối phương bỡ ngỡ mở to mắt quan sát anh, xẻ xuống.

Gió còn đang thổi, anh cúi đầu cân xem chúng ta ủy thác.

“Em có sao không?”

cô gái bé nhỏ nâng đôi mắt đẫm lệ, lắc đầu, bên trên nhà bạn không phải có vết đạn.

có lợi lắm.

Sau đó, gian khổ mới bắt đầu lan tràn, anh buông thanh nữ ra, ngồi dưới đất, dựa trên tường đá sụp đổ mặt vách núi black, lấy điện thoại ra, vừa thông báo có đồng thành viên vừa tự cầm và dữ không để máu chảy quá nhiều.

Lẽ ra anh đề nghị mặc áo chống đạn, nhưng lại nếu mặc bầy bị tiêu diệt tiệt kia sẽ chưa tin anh. Dù sao làm gì có ai về nhà hàng còn võ trang body toàn thân chứ?

Anh bắt buộc lấy được sự tin tưởng của bọn chúng, để bọn khốn kiếp đấy cho rằng anh cũng là một tên khốn kiếp, là đồng thành viên gia đình của bọn chúng, cho nên anh chỉ mặc áo sơmi, mà lại không hề áo phòng đạn giống như bảo đảm dòng mạng nhỏ tuổi của anh ý.

Dù cầm cố nào, anh nắm cực kỳ tránh điểm yếu.

Anh rứa khôn xiết, thật sự, nhưng cục đạn xuyên thẳng qua cơ thể anh, anh cảm hứng được máu tươi sẽ lờ đờ thấm ướt dòng mông dễ thương của anh. Mà lại hầu như vật trước mắt vẫn bắt đầu trở nên mơ đại dương.

Anh đã mất máu.

công sức của con người bị máu lấy đi, đầu anh trống rỗng. Nhìn khung trời ảm đạm, đã ban đầu đổ mưa rồi.

Anh không dám với nữ về tòa biệt thự kia, anh chưa cảm nhận biểu lộ thận trọng, do vậy anh với theo cô bé kia cầm lại trốn ở sau tường đá. Tuy thế vết thương quả thật sẽ phân tán lực cần nhớ của anh ý, nên khi người thân phái mạnh kia tự nhiên xuất hiện, thì hắn vẫn tiếp cận chúng ta khôn cùng gần

“Ngoan, mọi người đẹp nhỏ, em mắt chú ý đến lại, OK?” Anh bảo nhỏ bên tai đàn bà.

đàn bà con tóc vàng ngoan ngoãn đồng ý, anh cười cợt, cần dùng áo khoác bịt bên trên thành viên thiếu nữ, sau đó âm thầm đi mang đến phía sau tên gần cạnh thủ kia. Tuy rằng phục kích giúp anh bắt buộc được tên khốn đấy nộp vũ khí, dẫu vậy tên này cao lớn cường tráng, sau một hồi loạn đả, anh không có gì sức cũng chưa dám mạo hiểm. Một lần nữa chế ước quyện lực, anh tay chưa có tác dụng thịt tên liền kề thủ kia, dẫu vậy cũng đã trúng vài đấm.

chấm dứt bài toán, anh mỏi mệt quỳ rạp xuống bến bãi cỏ, thấy máu mũi của bản thân mình tí tách bóc nhỏ xuống.

Anh vừa lạnh, vừa độ ẩm, vừa đói, phần lớn chưa riêng biệt rõ trên nhà bạn gia đình bạn là máu cho đến mưa. Anh lau máu mũi ngoài miệng, ngẩng đầu ngước quan sát khung trời.

Khi chân trời lóe lên ánh sáng Bạc, tiếng sấm rền vang lên, một tổ ấm khác nhào về phía anh, rứa đấm giáng xuống cũng như mưa rơi, chưa kết thúc giã lên mọi người anh. Trong lúc hoảng hốt, bộ mặt người phái mạnh đấy căn vặn rồi lại thay đổi hung thần đời này anh hận nhất.

>> tham khảo thêm thể loại truyện Đam mỹ h sm

không, không thể nào, tổ ấm nọ sẽ bị tiêu diệt rồi.

Anh há miệng thở hổn hển, trợn mập mắt dưới làn mưa tầm tã. Khuân mặt người nhà trước mắt đã là thành viên đàn ông anh căm phẫn đến tận xương tuỷ kia, rít gào cũng như dã thú.

Anh hiểu rõ chuyện này không thể nào xảy ra, rồi anh thốt nhiên nhận thấy.

bây chừ, chắc rằng anh thật sự vẫn xong đời rồi.

Anh nghĩ nuốm, tuy vậy trong đầu lại chỉ hiện lên một lưu ý đến khác.

Anh ước ao về nhà, thật sự.

Nháy mắt tiếp theo, đầu đã trúng một phát thật to gan lớn mật ──

Trong mồ hôi lạnh như băng, anh thức tỉnh.

duy nhất giây, anh cho là người thân sẽ còn đang ở dị quốc xa xôi kia, mà lại trí nhớ mau chóng quay về. Anh chú ý đèn hình đóa hoa trên trần ngôi nhà, sau đó hít vào một hơi thật sâu.

Đèn nguyên nhân là chị Hiểu Dạ chọn, chụp đèn cũng như đóa lan chuông màu trắng, hơn nữa bên trên tay anh không tất cả máu. Anh sờ những giọt mồ hôi bên trên ngực bụng, nghĩ, máu tươi bám hơn nước, đây là mồ hôi, không phải máu của anh ấy hoặc gia đình bạn khác.

Anh về nhà rồi.

Ngày đấy, anh Võ cũng như chị Lam kịp thời tới khu vực, cứu vãn anh một mạng.

Anh ở căn nhà, an toàn nằm ở trên giường người trong gia đình.

tuy nhiên anh đã không thích ác nghiệt mộng này, nhất là đoạn ngắn không thật vặn vẹo ẩn dưới.

Nhíu mày, anh để cơ thể trần trụi xoay chúng ta xuống giường, miệng vết thương ở thắt lưng sẽ hơi đau, tuy thế đã không còn chướng ngại. Thiên tài hồi phục của anh trước giờ đang chất lượng tốt.

bên cạnh cửa ngõ, trời đã mờ mờ dẫu vậy cũng sắp sáng rồi.

Ranh giới giữa đại dương và trời thoáng hiện lên cách đó chưa xa, anh bắt gặp ánh sao bao phủ lánh, còn có bóng rừng dừa.

hiện nay vẫn chính là ngày đẹp trời.

Anh xoay gia đình bạn lấn sân vào bồn tắm, mở vòi hoa sen ban đầu xối cọ mồ hôi lạnh, sau đấy thuận tiện rửa mặt đánh răng, sẵn sàng đi ra quanh đó chạy buổi sáng sớm.

Anh còn đã nghỉ phép, nhưng anh phải rèn luyện thể lực, anh không thích cảm giác suy yếu. Trải qua hơn một tuần lễ an dưỡng, bao gồm cả lại bắt đầu trở thành buốn chán rồi.

Thật là.

bởi lẽ bị thương, anh vẫn bỏ lỡ một bổn phận vốn cùng về người trong gia đình, tuy vậy có lẽ anh hình như xin anh Võ trách nhiệm khác để có tác dụng.

Anh buộc phải mệnh lệnh, chúng luôn có lẽ phân tán lực nên nhớ của anh ý.

Anh lau bị khô quá cơ thể, mặc ăn mặc quần áo thể thao, đi giày vải, bách bộ cho làn mặt đường, ban đầu chạy tốc độ chậm.

Khi mặt trời mọc, trời cao trong blue.

Đồi núi nhấp nhô chập chùng bên dưới bầu trời, xanh ngắt có thể vẽ.

Sao Kim bên Đông nằm xung quanh biển blue thẳm, ánh sao đậy lánh màu Bội nghĩa, cho đến khi bên trời nhô lên khỏi bên biển cả, bắt đầu bị ánh tiến thưởng che đi.

sáng sớm sáu giờ, bầu khâu khí còn hơi lạnh.

Mấy bé chó còn đã nằm bẹp trên vạch ngăn cách làn giữa đường, đàn chim sẻ giương cánh bay ngang trời blue sau đấy đậu bên trên hàng dây điện Đen, quan sát giống hệt như phần nhiều khuông nhạc.
>> đọc thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược