Hàn Hiểu, Cô kỹ sư máy móc đắt tiền cũng như tài năng tuy thế chính là cô gái ngốc nghếch, trong chuyện tình yêu. Cô thầm yêu trộm nhớ La Thanh Phong suốt mười năm

Trình làng truyện tình yêu không trốn chạy

Tác giả: Kinh Hồng
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện mối tình không trốn chạy

Cô không biết quan sát anh có chặng cách gần gũi vì vậy. Khuôn bên gồm con đường nét của người con trai đấy vẫn sớm biệt tăm trong rất nhiều ký ức thời niên thiếu của cô ý. So sở hữu phần đông ảnh hiện lên mơ hồ trong kỷ ức, khuôn bên của bệnh nhân đó riêng biệt khiến cho những người khác cực kì không ngờ.


Hàn Hiểu đang nghĩ đến trăm ngàn nhân tài khiến con người ta gặp mặt, chỉ chỉ tồn tại một trường hợp cô không nghĩ mang đến, đó là khi anh đã bị một đám chúng ta vây lấy ở góc phố đúng lúc cô Bước qua.

Cô mặc cái áo đồng phục công phu rộng cỗ áo thình, tay nuốm một mẫu đèn pin cũ. Đó là vật chúng ta ở cùng cô khi chuyển chỗ ở không sử dụng nữa, một mẫu đèn pin bên ngoài gồm quấn nhôm kiểu cũ, khi lắc lắc tay lại vang lên âm thanh ồn ào. Hoàng tử trong mộng của cô ấy vẫn bị quây ở góc một ngõ bé dại ẩm ướt bốc mùi nặng nề Chịu đựng, mặt đầy máu.

sẽ là ngõ sau của quán rượu “Bách Hương Quả” bom tấn ở city T, không tất cả đèn con đường, thành viên qua lại hết sức ít. Quách Dung Dung, đồng bọn của cô ý đã từng nói có cô, đa số các vụ cướp tách bóc cũng như tội ác hiểm hầu như xảy ra ở phần lớn dung tích như thế cho nên cô hầu như dẫn đường vòng các lần đến đây, lừng chừng hôm nay ma xui quỷ khiến cầm nào cô lại đi đường này.

Trong bóng tối vang lên âm lượng hỗn độn có thể duy nhất đám chúng ta đang pk.

Hàn Hiểu dựa gần cạnh vào tường, sợ hãi quan sát trộm về phía ấy. Chúng ta đứng trong góc buổi tối buộc phải cô chưa nhìn rõ được gì, dẫu vậy tiếng đấm đá vào da thịt khiến mang lại cô sợ hãi. Thậm chí, Hàn Hiểu chưa nghĩ mang đến Việc báo cảnh sát, lúc quay người trong gia đình định chạy đi, cô nghe thấy một tiếng chửi nhỏ: “La Thanh Phong, tao cho mày biết, bài toán này không dễ dàng quăng quật qua! Cho mày nếm món khai bởi trước, nếu còn đứng vững ngáng mặt đường ông to gan lớn mật, mày sẽ không có gì con đường sống nữa!”

“La Thanh Phong?”

cái thương hiệu này hình như bùa chú bám lâu chân cô xuống đất, cô không biết lần khần có nên do bản thân bị ám ảnh bằng chuyện này quá lâu buộc phải nghe nhầm không?

La Thanh Phong là bạn học thời trung học cơ sở của cô ý, lên lớp 11 cậu đấy chuyển đi Thượng Hải phải cô chưa chạm mặt nữa. Hàn Hiểu nghe tin từ một nhà bạn bạn trong cộng đồng học nói, La Thanh Phong sẽ thi đỗ vào học viện mỹ thuật Munich, thật bất ngờ…

Năm ấy, ngày nào La Thanh Phong cũng đi học muộn. Dường như ngóng nhà bạn bắt đầu vào giờ ôn bài xích một lúc rồi bắt đầu thấy cậu xách một túi bánh mỳ đặt chân vào lớp sở hữu vẻ bên cao ngạo, mái tóc hơi xoăn rối bù như tổ gà.

Hàn Hiểu nghiêm túc đọc Khủng bài xích cùng bạn khác nhưng mà luôn quan sát trộm cậu khi cậu Cách qua. Chỉ nhìn một lần cơ mà Để ý đến hồ hết các bộ phận chi tiết khác nhau: có những lúc chú ý túi bánh mì quấn dừa trong tay cậu, có lúc nhìn túi áo khóa ngoài của cậu, có lúc quan sát các bộ phận chi tiết hoa văn sơn trên quần trườn của cậu…

Lúc cậu thông qua, cô luôn cảm nhận thấy một mùi hương khôn cùng lạ bên trên bạn cậu, nhẹ nhàng cho mức người khác bên cạnh không thể cảm nhận thấy.

chỉ việc cô chăm chú cũng như điều đó hóa thành một bí mật được che bí mật tận đáy lòng cô.

vẫn mười năm trôi qua rồi.

nhân loại này… Thật là kỳ lạ.

hèn nào, bên dưới ngòi bút của Picasso, một khuôn bên tầm thường giống như trừu tượng trở thành hình tam giác. Hóa ra Picasso không điên nhưng mà đó chính là trái đất này.

Khi Hàn Hiểu thở hổn hển cứu vãn được hoàng tử rời khỏi đám côn đồ, trong lòng cô tự nhiên hiện lên một lưu ý đến không nho nhã như thế. Một lần nữa cô phiêu lưu rằng, mặc dù La Thanh Phong là hoàng tử trong mộng của cô ấy cơ mà anh sẽ tất cả khối lượng cũng như size của một mình bình thường. Độ cao bên trên một mét tám của anh ấy tách biệt chưa cộng cao cấp sở hữu Hàn Hiểu.

>> bài viết liên quan chuyên mục Truyện ngôn tình sủng

Hàn Hiểu thở dốc, đặt anh lên vai người nhà, tự dưng nhớ cho hồi còn nhỏ dại cô đã thấy giải pháp chúng ta bắt chim sẻ cũng như nỗ lực nào: dựng đứng một cái chậu ở góc, bên dưới đặt ít mồi nhử rồi dùng một thanh gỗ nhỏ tuổi phòng mẫu chậu ấy. Cô cảm nhận hiện thời gia đình bạn giống hệt thanh gỗ nhỏ dại đó.

Hoàng tử của cô ấy sẽ chưa chấm dứt phả hơi rượu lên đầu cô.

Lúc Hàn Hiểu đỡ anh mang lại mặt mặt đường và call một chiếc taxi, chân cô biến thành run rẩy.

Lái xe không xuống giúp cô, hững hờ chú ý hai các bạn tất bật ngồi vào ẩn dưới rồi hỏi sở hữu giọng đa số đều: “Đi đâu?”

Hàn Hiểu hỏi anh ta: “Gần đây tất cả khám đa khoa nào không?”

La Thanh Phong nghe thấy hai tiếng “bệnh viện”, lầu bầu nói: “Không đến bệnh viện…”

Hàn Hiểu hỏi anh: “Vậy đi đâu? Anh ở đâu?”

La Thanh Phong nghiêng đầu, lưỡng lự là ngủ hay ngút lịm đi rồi. Hàn Hiểu đã lo ngại thì nghe thấy tiếng chúng ta lái xe hỏi: “ sau cuối là đi đâu?” Giọng điệu có vẻ như sắp tới mất hết kiên nhẫn.

Thật sự, Hàn Hiểu không tưởng tượng được cảnh nhà bạn có thể lôi một người trong gia đình bao gồm cân nặng bởi vậy đến cơ sở y tế bắt buộc đành nói Địa chỉ cửa hàng căn nhà mình. Cô nhớ Hình như duy nhất bệnh viện ở lối vào khu nhà cô ở, phân vân muộn như nạm này gồm còn ai trực chưa.

đến khi xe chạy ra đại lộ, Hàn Hiểu mới bắt đầu có một ít cảm giác thật. Hai chân cô đau nhức, thành viên lái xe taxi rõ ràng siêu ghét gia đình say rượu vẫn ngồi bên trước cô, cạnh bên cô là kẻ say rượu, bên trên mình đầy máu, đã nửa nằm nửa ngồi cũng như thở ra đầy hơi rượu…

trái đất này thật là cốc kỳ.

người nhà này chính xác là La Thanh Phong.

sẽ là La Thanh Phong, các bạn khoác cặp sách trên vai, bước tới lớp học có mẫu thiết kế cao ngạo thật sao? Đó là La Thanh Phong, người nhà đang ở trong lòng cô suốt mười năm qua thật sao?

Sao lại như thế?

Sao lại cần yếu cũng như thế?

Hàn Hiểu gặm ngón tay chúng ta, cảm nhận không biết cô trở thành ngốc nghếch vì vậy. Hai việc lởn vởn trong đầu cô suốt chặng đường. Cho đến khi La Thanh Phong dở sống dở chết nằm bên trên giường căn bệnh của phòng khám và đã được truyền, cô new mơ biển nghĩ đến một việc rất quan trọng: Cô chưa bao giờ hiểu kỹ La Thanh Phong, có lẽ rằng La Thanh Phong vốn dĩ là người ta cũng như thế này: rượu trà, chiến tranh, đùa bời…

Hàn Hiểu ngồi xuống dòng ghế ở kề bên giường bệnh, gửi tay tắt đèn của nhà khám. Ánh đèn sáng như thay trong đêm hôm khiến cô nhớ mang đến mọi câu chuyện ma trong cơ sở y tế, chỉ để đèn ở đầu giường căn bệnh khiến cô cảm giác yên tâm hơn.

thành viên gia đình này là La Thanh Phong…

Hàn Hiểu lấy từ trong túi da ra một chiếc khăn ẩm, cẩn trọng lau bên cho anh.

Cô chả biết nhìn anh có khoảng bí quyết gần gũi vì vậy. Khuôn mặt tuấn tú của anh ý sẽ sớm biệt tích trong phần đa ký kết ức thời niên thiếu của cô ấy. So có những ảnh hiện lên mơ biển trong cam kết ức, khuôn bên của người này minh bạch khiến cho tất cả những người khác rất là ngạc nhiên.
>> tìm hiểu thêm phân mục Truyện sắc