nghịch trốn mua kể về hai hero phúc hắc tác giả công x chế tạo kịch truyền thanh thụ.Mời bạn đọc tiếp truyện bên dưới đây

Ra mắt truyện chơi trốn tìm

Tác giả: Mông Diện Tiểu Phiên da
Thể loại: Truyện đam mỹ

Trích đoạn truyện đùa trốn chọn

ngày nghỉ cuối tuần buồng cam kết túc xá chỉ với hai người thân Triệu Quân cùng Lý Dương.

cả hai các ngồi trước máy tính công tác của bản thân mình, trừ bỏ âm lượng đánh máy cộng click chuột, hầu hết không có gì bất cứ thanh âm nào khác.

Triệu Quân đem chương thứ hai mươi sáu đăng lên mạng sau đó, liền đứng dậy đẩy ghế dựa ra thuận tiện bước vào nhà vệ sinh.

Lý Dương nghe thanh âm đẩy ghế phía sau, vội vã dựng lổ tai, thẳng đến khi cửa bồn tắm bị đóng lại, cậu bắt đầu đứng dậy phóng tới trước máy tính Triệu Quân.

Tay yêu cầu run rẩy mở cửa sổ web, Lý Dương đảo mắt liếc Nhanh, vừa lúc nhìn thấy trang web đề tác giả Triệu Quân, lại kéo xuống bên dưới cùng… Oa! Đã có chương thứ hai mươi sáu rồi!

bỗng nhiên, nhà vệ sinh truyền ra tiếng giật nước, Lý Dương trọng tâm sợ hãi bật dựng, nôn nóng đóng lại khung cửa sổ trình chăm chút, rất nhanh lẩn trở về số chỗ ngồi của mình.

“Đông!”

chưa nghĩ cho, đầu gối Lý Dương đập táo bạo vào ghế dựa, khiến cậu đau đến ná thở, nước mắt rất nhanh chóng trào lên. Đành đề xuất nhịn xuống, tất tả đặt mông ngồi trở lại ghế trước máy tính của bản thân mình.

“Thế nào?” Triệu Quân vừa từ nhà vệ sinh đi ra liền nghe thấy thanh âm, chạy lại thấy Lý Dương đang cúi thắt lưng lấy tay bịt đầu gối, không khỏi tất cả chút lo lắng.

>> Xem thêm truyện đam mỹ sắc

“Vô, vô sự… Liền vừa new chơi trò giải trí (nguyên văn: 玩遊戲- ngoạn du hí, vì chưa rõ nghĩa lắm phải ta đoán là game) nhất thời kích cồn, ách, bất cẩn đập vào bộ bàn.” Lắp ba lắp bắp nói xong xuôi một câu nói dối, Lý Dương khẩn trương mang lại tim đập hòm cỗ ván, chắc cú sợ bị Triệu Quân bắt gặp chính mình tất cả xem trộm máy tính của hắn.

“Nga, không phá da xuất huyết là tốt rồi.” Triệu Quân lại nhìn thoáng qua máy tính Lý Dương, trên màn hình là trò “Tam quốc sát”, “Chủ công” hero của Lý Dương một giọt máu cũng không mất. Nghĩ chưa rõ này có vật gì khiến cậu kích cồn mang đến mức đập cả đầu gối vào bàn.

“Ừ, an toàn, tôi đang là ngồi bên trên giường đùa thì hơn.” âu sầu hạn hẹp, Lý Dương bình tâm lại, đem máy tính phóng tới trên giường, chính bản thân mình chậm trễ trèo thang đi lên.

Triệu Quân cũng về tới chỗ ngồi của bản thân mình, chú ý thoáng qua thấy loài chuột của bản thân mình bị di động…

ảnh hưởng đến chuyện vừa nãy của Lý Dương…

Thật là nhất thời kích cồn sao? Triệu Quân không khỏi tất cả chút buồn cười lại thêm hơi đau lòng.

Triệu Quân viết tiểu thuyết, chuyện này người trong gia đình cùng phòng hắn cũng biết, bất quá cũng không gồm ai nhìn cho tiểu thuyết của Triệu Quân. Bởi lẽ vì máy tính Triệu Quân cũng cấm đoán mọi người khác mượn sử dụng, bao gồm hắn cần dùng xong xuôi cũng là rất nhanh chóng tắt máy chứa kỹ.

May mà mấy bạn cùng buồng cũng ko phải người trong gia đình đối tiểu thuyết thực hứng thú, so có việc ấy, lũ hắn càng thích ra ngoài vui vẻ đàm tình thuyết ái hơn. Chậm ngày, cũng chưa ai tái ao ước truy vấn tiểu thuyết của Triệu Quân nữa.

chỉ tồn tại một thành viên, ánh nhìn sẽ luôn bay bổng hướng về máy tính của hắn…
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ