Mạch thượng thùy gia thiếu niên lang là chuyên mục truyện cổ điển sở hữu chút ngược, kính mời Anh chị em đọc truyện bên ở đây.

chia sẻ truyện đam mỹ mạch thượng thùy gia thiếu niên lang

Tác giả: Tả Áo Kỳ
Thể loại: đam mỹ ngược, cổ đại, không đủ gia đa tình phú quý công x ôn hòa như nước hòa thượng thụ, niên hạ công, ngược công ngược thụ, nam nam tử sinh, HE

Trích đoạn truyện mạch thượng thùy gia không đủ niên lang

truyền thuyết với nói: thiếu phụ mong muốn có nam nhi, thì đi lễ bái Quan Thế Âm ý trung nhân Tát, vẫn sinh được con trai phúc đức trí tuệ hơn bạn, nếu ước phụ nữ, vẫn sinh đc cô gái đoan trang thùy mị dễ thương. Quan Thế Âm mang ngàn vạn cơ thể, 1 trong những số cơ thể quan âm chính là đường trao không mất tiền con cái. Từ xưa tới nay có 1 lời đồn đãi rằng: vào một năm xảy ra đại họa, bệnh tật hoành hành hủy hoại khắp nơi. Thanh nữ không thể mang con, quan âm thương xót, liền tặng thưởng thần tử and tín nữ, phúc chí vạn niên. Lạ thay có 1 nam tử bán trang sức đẹp, lại vô tình rất có thể lấy thai, làm bằng dấy không sạch đời sống. Quan âm vì trừng trị tức thời bắt đi tu, làm bằng hòa thượng, độ chúng sinh Vu Sa Bà*. Đương nhiên đây chỉ là dã sử để lại, cụ thể phần đa vấn đề đc ghi chép trong quyển “Thần Nguyên Sách” sớm sẽ thất truyền, càng không rõ thực hư ra sao.

(Vu Sa Bà: như kiểu một thế giới cộng đồng từ rất rất thời xưa ý =)) kiểu trong tây du kí mang =)))))))))

Tháng tứ, xuân thủy kỳ kỳ. Pháp Tịnh hạ sơn đến nay đã hơn một tháng. Tòa cổ tự bên trên núi kia, dù bị đại thụ cất khuất nhưng cũng không ngăn cản được thanh danh của nó, hàng năm thành viên gia đình dân dưới các lên núi dâng lễ cầu an ninh hay những mời đại sư xuống núi giảng đạo, thành viên gia đình bên trên núi hài lòng xuống núi giảng qua đạo pháp, giảng kinh cho bách tính cũng không cần phải là sư phụ. Như trong năm này vừa đúng dịp tới phiên pháp tự, sư phụ để y đi, cũng coi là một lần rèn luyện.

Đọc thêm truyện đam mỹ hoàn

đó là lần trước tiên sau 20 năm cuộc đời Pháp Tịnh được hạ sơn. Y là cô nhi, y được Tông Tịnh đại sư nhặt đc ở sau núi. Y new sinh, ko khóc ko nháo, xà độc sở hữu mãnh thú cũng chẳng mảy may đến bài toán thụ thương y. Tông Tịnh đại sư giật thột ôm lấy y, ngầm phát âm y & Phật hữu duyên. Ủ ấp về trong chùa thu làm bằng môn đệ, đem tự như là người trong gia đình là Tịnh. Thành thử mà nghỉ ngơi lại, cũng sẽ được 20 năm, trái đất bên dưới chân núi and bên trên núi quả thật bất đồng, nhân gian này còn có rất nhiều đồ đạc nhưng mà trên núi không có, Pháp Tịnh quan sát thấy qua, lập tức bất giác nghĩ phải về rồi.

Đi qua bờ ruộng, lấy hài bị số đông giọt sương đọng bên trên cỏ thực hiện bằng ướt vào chân. Bên kia đồng cỏ xanh mướt, ko gió ko mưa đợi sương mù qua đi là 1 trong những ngày mới. Cố định là 1 trong những ngày trời nắng. Pháp Tịnh ánh mắt quành 1 vòng, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, mặt trời trong sương rẽ mây chiếu phần đa ánh nắng xuống cánh đồng. Tổ ấm nông dân dậy sớm, bây giờ đang là 1 trong ngày new, nhìn thấy mang nâng cao nhân đi qua phần đông chắp tay cúi chào, Pháp Tịnh kể một câu Phật ngữ đáp lễ cùng chúng ta.

nhún nhường vai một cái đeo lại giỏ lên sườn lưng, Pháp Tịnh thường xuyên căn nguyên. Tới nơi, giảng kinh dứt, y ngay tức khắc hoàn toàn có thể trở về nhà. Y nhớ cây hòe trước cửa chùa, nhớ cẩm ngư (cá) tự tay y phóng sinh trong đại dương, nhớ tiểu cẩu giỏi chạy đến chùa trộm thứ ăn. Nhớ sư huynh đệ trong chùa, nhớ sư phụ & phần lớn sư thúc. Xem ra đi qua nơi này là hoàn toàn có thể tới Tề Thành.

Phía bên kia, hoa vẫn mở. Khóm hoa gold color cao nửa mét mọc ra bao la, sương mù vây vòng quanh đem tới vẻ kiều diễm mê chúng ta. Bỗng 1 không đủ niên mặc bộ đồ gia dụng trắng hiện ra ngay trước mắt, tóc đen mềm tựa lụa nhẹ bay trong gió, miệng nở thú vui ko nhiễm hồng trần. Pháp Tịnh ngừng bước, giống như đang quan sát thấy Bà La Môn tỏa ánh đá quý trước mắt.

Mời bạn đọc thêm list Truyện sủng sắc

Y nhớ bữa trước lúc sẽ giảng kinh, với thí chủ hỏi y: “Kinh Phật phía bên trong Phật chủ Niêm Hoa, Già Diệp độc nhất tiếu (Đ: chắc là hoa cầm bên trên tay, lá xanh cườii???) thiện ý chân đó là sao?” Y đáp: “Mỗi đóa hoa là một trong những trời đất, mỗi cây cỏ là một trong những người tình đề (Đ: ngộ ra, giác ngộ). Như thể lúc ta giảng kinh, nhân gian này hoa tự khai diệp tự lục thủy tự lưu (hoa tự nở lá cây tự xanh nước tự chảy), cũng không bởi vì ta giảng kinh nhưng mà dừng lại. Ví như đây là cảnh giới của hoa, vậy hà cớ gì mà người đề xuất đảo lộn chính chúng ta sao không tiêu nhiên cùng đời vô ưu vô lo.” Ngộ thiện, đó là đạo nhưng mà y giác tỉnh, mà thiếu niên kia lại vô tình làm bằng y giác ngộ đạo này y mong mỏi qua đấy diện kiến hắn. Đột Pháp Tịnh minh bạch: gia đình này vô tình làm y thức tỉnh đạo pháp, giả dụ y chấp nệ qua đấy, liệu hắn mang khám phá phiền lúc y phá hỏng vấn đề của hắn?

Bước nhanh về phía đằng trước, Pháp Tịnh mong mỏi đi bái tạ các bạn kia, nhưng khi y bước tới bờ bên kia. Cái kia người thân dường như không nghỉ ngơi, y ko hối hận nhớ tiếc, nghĩ nghĩ quay đầu lại cúi đầu làm phật lễ sở hữu nơi hắn vừa đứng, coi như làm cho bái tạ hắn.

Qua cánh đồng này là đến Tề Thành, Pháp Tịnh vững vàng phát lên.
Chúc độc giả truyện phát âm Truyện đam mỹ Mạch Thượng Thùy Gia không đủ Niên Lang sung sướng