đợt tiếp nhữa nói Tiếng Yêu Em là câu chuyện của hứa hẹn Ngụy Châu chỉ là đứa con riêng không được phụ vương gia đình thừa nhận nhưng mà phụ thân anh là chủ tịch tập đoàn Hoàng thị Hoàng không đủ Hoa. Anh nghỉ ngơi cùng mẹ trong cảnh túng bấn, bị bao người khổ cực,nhưng bự lên lại khác người mạnh mẽ.

chia sẻ truyện đam mỹ lần tiếp nữa kể tiếng yêu em

Tác giả: MinhNguyetVoUu
Thể loại: Truyện đam mỹ ngược h

Trích đoạn truyện đợt nữa kể tiếng yêu em

Ngày 29.11.2019

ấy là một trong những mua đông lạnh buốt. Phía trên mặt đại dương mông mênh, chiếc tàu chở hàng vượt thái hoà Dương rẽ sóng lặng lẽ lướt đi. 1 Tuổi teen đứng trên boong tàu phóng tầm mắt ra mặt hồ xa xa xung quanh kia. Gió vẫn từng cơn thổi mạnh vào mặt y rát rạt. Mái tóc ngắn đen nhánh bay toán loạn, từng sợi còn vương trên vầng trán rộng. Lông mày rậm như 1 nét cọ chấm phá xinh xắn.

Dưới là đôi mắt trầm bi đát trong veo tựa làn nước ngày thu, hàng mi dày quanh co nhấp nháy tựa cánh gió. Mẫu mũi cao cùng một điểm nhô ở giữa như câu hồn đoạt phách mọi người nhìn. Bờ môi căng mọng sở hữu vài vết rách rưới, máu bầm còn ẩn ẩn trên khóe môi, gò má xanh xám khá sưng nhô cao.

Thân các bạn cao nhỏ dại, áo jacket nâu khoác bên cạnh cùng quần bò sẫm màu sắc ôm sát khoe trọn dáng chúng ta hay mỹ. Y tựa gia đình trên thành boong tàu hướng mắt ra đại dương cả mênh mông bao la. Xa xa là vài cánh chim báo bão trắng bay lượn lờ trên mặt hồ. Bầu trời sẽ chuyển sang xám lép, các đám mây đen cuồn cuộn gần vây lạ mắt bầu trời, gió lốc lại đã từng cơn thổi mạnh.

Nhìn khung cảnh hòa quyện cộng gia đình phân thành 1 bức tranh thủy mặc thập phần bi lụy.

“Sao ko vào trong? Bên cạnh này gió lạnh!”

Từ phía sau một nam nhân gần 3 mươi tiến tới tiện tay choàng cái khăn len lên cổ y. Nam nhân khuôn mặt nóng hổi còn có chút phi chính nghĩa nhưng mà thoạt nhìn soái khí bức nhà bạn, người thân cao hơn thanh niên kia một chiếc đầu, trong đôi mắt bất đồng đó là một tý nữ tính thong dong nhạt hiếm thấy.

Đọc thêm list full Truyện sắc

Bạn trẻ vươn tay khẽ nắm mang mẫu khăn trên cổ người trong gia đình, cũng chưa từng quay lại nhìn nam nhân, thủy chung hướng tầm mắt ra biển cả mông mênh xung quanh kia.

“Hạo Phong, anh kể với đề xuất bây giờ hắn…đã vào lễ đường giỏi không?”

Nam nhân khẽ thở ra một khá, thủng thẳng tiến đến, nhị cánh tay bự vòng qua eo nhỏ xíu bao đem thân thể lạnh ngắt của tổ ấm kia vào lòng. Cằm tựa trên đầu y khàn khàn giọng.

“Em còn thân mật hắn? Em quên nhờ hắn nhưng người trong gia đình new sở hữu ngày hôm nay hay sao? Ngụy Châu, nghe tôi nói, sở hữu hồ hết câu hỏi chẳng thể cưỡng cầu. Sang đến Mỹ, thành viên gia đình đang mở màn 1 đời sống new, em còn nữa tôi, hãy quên hắn đi, một kẻ ko đáng!”

bạn trẻ ấy chính là hứa hẹn Ngụy Châu, ba tháng trước vẫn còn đấy im sống C thị cộng Giang Hạo Phong, tổng tài của Giang thị tham gia buổi đấu thầu, tam tháng sau lại cùng Giang tổng ngồi bên trên một cái tàu chở hàng chạy trốn sang nước Mỹ xa xôi.

“Hạo Phong, anh nói đúng, có mọi việc không thể cưỡng cầu…bất quá trái tim con người thật khó tinh chỉnh và điều khiển…nơi này…”

Ngụy Châu vừa kể vừa để bàn tay chạm nhẹ lên trái tim gia đình, đôi mắt vô hồn, tâm tình như vẫn rời xa hẳn dòng nơi nhưng mà y đã đứng, giọng mang phần lạc đi.

“…Thật sự vô cùng đau!”

nhị trơn gia đình lặng lẽ ôm ấp nhau cho đến khi màn mưa ngôn tình trắng xóa nhạt nhòa buông xuống, từ xa xa, nơi bọn họ đứng chỉ từ là 1 trong những chấm bé xíu bên trên đại dương mênh mang hùng vĩ.

cộng lúc ấy, tại lễ đường M, đô thị C tiền tiến nước, rộn rịp đông vui, người người quần áo lụa là, nam thiếu nữ tú ai nấy phần nhiều ko cất đc nét tươi cười tinh ranh. Bữa nay là ăn hỏi của tổng tài Hoàng thị Hoàng Cảnh Du cộng nữ nhân đã cứu mạng hắn, Tống hoán vị. Cặp đôi đã tốn chưa biết bao nhiêu giấy mực của báo chí, về câu chuyện của cô công chúa lọ lem lấy trong tổ ấm trái tim lương thiện, trong những lúc tổng tài gặp hoạn nạn đã nắm lấy tay hắn tương hỗ. And tổng tài hồi phục cũng là lúc nàng được đền đáp ơn huệ này. Họ thật đúng là một cặp xứng đôi vừa lứa, tiên đồng tiên nga.

bữa nay, Hoàng Cảnh Du trong bộ vest màu đen lịch lãm, thân mường tưởng dỏng cao cân đối như người mẫu trên tạp chí thời trang mưu trí, bên trên cổ cài một chiếc nơ bé xíu, cộng hoả hồng trắng trên ngực, ngũ quan hướng nhìn sắc bén, ánh nhìn ghẻ lạnh, mũi cao thẳng, môi mỏng đỏ sậm, nét mặt thập phần anh tuấn.

Tống hoạn trong bộ đầm trắng dài quá gót tinh khôi trễ vai, mái tóc cũng điểm xuyết vài bông hồng thực hiện bằng gương mặt vốn đã đẹp lại phổ biến thập phần xinh tươi.

giờ đây, Tống hoán vị đc mọi người nắm tay bước vào lễ đường. Phóng viên báo chí tác nghiệp quay phim chụp ảnh, đèn flash liên tiếp chớp nhoáng. Hoàng Cảnh Du vẫn đứng phía bên trên đợi sẵn, khi nàng tiến đến trước mặt, bàn tay nhì người nhà khẽ nắm bách hơp vào nhau, hắn cũng nhìn vào mắt nàng, gương mặt thập phần cute của nàng hiển hiện mồn một trong đáy mắt hắn. Tống thiến mỉm cười thật hạnh phúc.

“Tống thiến, con có chấp nhận rước anh Hoàng Cảnh Du sẽ cho chồng không? Dù tương lai sở hữu bất cứ chuyện gì xảy ra, cực khổ tuyệt yên ấm, nhỏ bé đau xuất xắc mạnh khỏe, giàu có xuất xắc bần hàn, con có hẹn đã luôn luôn thương cảm, để mắt, động viên và ở kề bên anh đấy tuyệt không?”

Tống hoán vị giờ đây mắt đang rưng rưng lệ, miệng nở 1 thú vui tươi tắn, nhìn sâu vào mắt Hoàng Cảnh Du vô cùng thoả mãn.

“Con đồng ý!”

“Hoàng Cảnh Du, con mang đồng ý mang cô Tống hoán vị làm cho cung phi không? Dù tương lai có bất kỳ chuyện gì xảy ra, đau buồn hay hạnh phúc, nhỏ nhắn đau xuất xắc mạnh mẽ, phong phú xuất xắc nghèo khó, xấu xí hay xinh tươi, con có hứa đang luôn mến thương, chăm bẵm, cổ vũ & sát bên cô ấy không?”

Hoàng Cảnh Du nhìn khuôn mặt Tống thiến, lông mày hắn khá nhíu lại một tẹo. Ko kể kia là nắng ấm cộng bầu trời 1 mảng trong xanh, tiếng chim hót trong bụi mận xa xa, thập thò còn nổi tiếng chuông nhà cúng vang lên trong làn gió nhẹ.

————–

Ngày 20.10.1994,

đấy cũng chính là 1 ngày trời mưa ko ngừng. Khoảng 8 giờ tối, ở ngoài đường từ lúc nào sẽ lác đác bóng người thân hỗ tương. Hầu như ngọn đèn tiến thưởng hẻo lánh phả tia nắng nhập nhằng xuống lòng đường.

Ngay tại xẻ ba đường vắng đó là 1 bệnh viện cũ kỹ nằm quạnh vắng giữa màn mưa trắng trời. Từ tầng nhì rất có thể nghe rõ tiếng thở dài của nữ nhân vẫn tựa lưng vào thành chóng. Trong ban đêm, nàng phóng tầm mắt ra ngoài khung cửa sổ, cái rèm trắng khẽ bay bay theo lượt gió ở ngoài phả vào.

Nàng thật đẹp đẽ cũng dịu dàng êm ả như nắng mai, nàng tinh khôi lại thiện lương nhưng càng tìu tụy. Bộ trang phục trắng mỏng manh ko bưng bít đc chiếc bụng nhô cao của nàng. Bàn tay nàng hẹp bé xíu khẽ chạm vào cái bụng, ánh nhìn vô thần, nước mắt từ bao giờ sẽ lăn xuống rơi bên trên vạt áo 1 mảng ướt đầm.

“Con ơi, trường hợp năm xưa mẹ chọn cách bỏ con thì mang buộc phải hiện giờ cũng ko trải qua phiêu bạt này xuất xắc không? Mẹ ko sợ khổ…nhưng mẹ chỉ sợ con khổ! Mẹ của con phận bạc, số đông nỗi đau nhưng mà mẹ trải đời qua ko hy vọng con lặp lại như là mẹ…nhưng nhưng mà…mẹ không thể thải trừ con. Mẹ xin lỗi bởi vì đặt con sinh ra nên chịu khổ cộng mẹ…xin lỗi! Mẹ yêu con!”

Đọc thêm list đam mỹ hoàn

Nàng vừa ngừng lời, 1 giọt lệ nặng vật nài rơi xuống khuông mặt, bên ngoài ra ngọn gió sẽ rền rĩ kêu gào, càng về khuya trời càng trở lạnh, mưa càng nặng hạt hơn. Trong hộ gia đình vắng vẻ cũng chỉ một mình nàng thuộc. Có thức đêm new biết đêm dài, quả nhiên, nhiều ngày qua nàng phần lớn ngồi ở đây lặng lẽ nhìn vạn trang bị chìm vào bóng tối rồi lại bừng sáng trong nắng mai.

“Lão gia, nhị tiểu thư sinh rồi!”

“Trai hay gái?”

“Dạ là con trai!”

Trong căn buồng khách của 1 biệt thự cổ điển sáng ý, nam nhân ngoại trừ ba mươi với mái tóc chải ngược về phía sau nhẵn bẩy, một thân tây trang ngồi ngậm tẩu thuốc nhíu mày tựa sống lưng trên sofa. Bên trên bàn là 1 trong bóc trà sở hữu họa tiết nền nã bỏ trên mẫu đĩa gầy bốc khói nghi ngút. Nam nhân chính là chủ gia đình của biệt thự này, gọi là hẹn Kiến Thành, cũng chính là anh trai cộng cha khác biệt mẹ với nữ nhân vừa sinh con trong bệnh viện kia.

“Lão gia, phía Lan Lăng có thông tin gì chưa?”

Từ phía sau, một nữ nhân tiến đến ngồi xuống đối diện cùng hẹn Kiến Thành, nữ nhân trong bộ váy hoa kết cườm đá rất sang trọng. Nàng là hiền thê của hắn, hiểu là Mai Đóa. Môi mọng đỏ sậm, khuôn mặt nàng trong ánh sáng vừa đủ mờ của ngọn đèn pha lê treo bên trên trần nhà càng thập phần xinh đẹp. Lan Lăng trong lời nói của nàng đó là em gái cộng cha khác biệt mẹ có hứa hẹn Kiến Thành.

“Là con trai!”

“Thật là con trai? Tốt quá!”

Mai Đóa nở nụ cười thật tươi, tay chấp vào nhau đặt trước ngực, ánh mắt sáng lấp lánh như ngọn lửa nhỏ xíu nhìn ông chồng bạn.

“Vậy anh đang báo cho bên ấy biết giỏi chưa?”

hẹn Kiến Thành rít một khá thuốc nữa, lẳng yên rước tách trà đưa lên môi uống một ngụm rồi đặt xuống bàn, chiếc tách bóc và đĩa chạm vào nhau “cạch” một tiếng.

“Em nghĩ…Hoàng chủ toạ mang đổi thành thái độ giỏi không?”

“Anh còn nghĩ chiếc gì nữa chứ, dù gì cũng chính là máu mủ cật ruột, lẽ nào hắn lại ko ân cần xuất xắc sao? Huống chi gia tộc ấy phát triển vậy đó, cũng ko mong muốn mang tiếng bỏ rơi người thương and giọt máu của bản thân đi?”

“Nhưng nhưng mà…Hoàng phu nhân…bà ta bất chính như thế, e là ko suôn sẻ đặt đứa trẻ kia bước chân vào Hoàng thị.”

“Kiến Thành, anh còn nghĩ ngợi mẫu gì nữa chứ, nặng nhọc như thế new giữ được đứa bé này, dày công giám sát và đo lường hơn một năm new có sản phẩm, hiện nay đến khi thu hoạch thì anh chần chừ xuất xắc sao? Hiểu đi, tôi là phận đàn bà, nếu như không, việc này tôi sớm đã lo ngừng.”

Kiến Thành nghe dứt thì khẽ nhíu mày nhìn vợ. Hắn cực kỳ ghét bị tổ ấm phụ nữ này khinh miệt, bất quá cũng sẽ chịu suốt lâu lăm nay.

“Được rồi, được rồi tôi đang gọi!”

hứa hẹn Kiến Thành đi vào buồng ngồi trên giường bự nhấc di động bàn, kéo vài dãy số, 1 lúc sau bên kia mang giọng kể khàn khàn vang lên. Hắn đã run rẩy trong tim. Hứa hẹn Kiến Thành nhớ lại 1 năm kia, trong những lúc Hoàng thiếu Hoa – chủ toạ hãng đóng tàu bự nhất nước đi uống rượu, hắn sẽ chuốc thuốc mê cho em gái Lan Lăng của mình, giờ đây nàng chỉ cần nữ sinh vừa tròn 18 tuổi, trong trắng thơ ngây như nàng tiên ốm, mà dâng cho Hoàng thiếu Hoa. Y khi đấy nửa tỉnh giấc nửa say vậy nên cùng nàng lăn lộn suốt một đêm. Huống chi chuyện thanh nữ có Hoàng chủ toạ cũng là thông thường.

hai năm nay, từ khi hoàng hậu của Hoàng không đủ Hoa là Phùng Nhược Lan, hiện ra đại trượng phu đầu lòng thì y thường xuyên chọn nữ nhân ở ngoài qua đêm. Nhược Lan xuất thân từ danh gia vọng tộc, thiên chi kiều nữ, lúc bé quen đc phủng trong lòng bàn tay, yêu cầu bị ck thờ ơ thì cũng bị cực kì ác nghiệp.

Sau lần dâng em gái cho chủ toạ Hoàng, hẹn Kiến Thành chỉ cầu được Hoàng thị cung ứng cứu vớt hẹn thị vẫn trên đà xuống dốc. &Amp; quả tình Hoàng thị vẫn cung cấp hẹn thị quá nhiều. Nhưng mà chỉ tạm dừng ngơi nghỉ ấy, sau lần đầu cộng Lan Lăng thì các lần sau y hồ hết không tìm lại nàng nữa. Hoàng chủ tịch tậu cho mình càng nhiều nữ nhân khác biệt, sớm đã xem nhẹ một cô nàng trinh bạch đã trở nên y giày đạp.

cho tới khi Lan Lăng lấy thai, suýt sẽ đa dạng lần phá bỏ nhưng ko thành, hứa hẹn Kiến Thành cố giữ gìn thai nhi trong bụng nàng, kì vọng nàng có thể nhờ đứa con nhưng 1 bước tiến vào hào môn. Bất quá quanh đó yêu cầu, Hoàng không đủ Hoa ko đoái hoài tới, cũng chưa từng thăm hỏi, bất quá cũng ko bắt nàng phá bỏ thai nhi trong bụng.

“Thư ký Kim…có thể phiền chú báo mang chủ tịch một tiếng…Lan Lăng sinh đại trượng phu rồi!”

“Là đại trượng phu sao? Chủ toạ sẽ chuẩn bị rời nhà cùng tôi…được rồi, lát nữa tôi đã báo với ngài ấy!”

Thư ký Kim vừa tắt máy tính bảng thì Hoàng không đủ Hoa cũng được lái xe mở cửa bước vào xe.

“Chủ tịch…phía hứa hẹn Lan Lăng có tin!”

“Lan Lăng?”

nhìn thấy vẻ mịt mờ trong mắt của Hoàng thiếu Hoa, thư ký Kim liền biết y đang tự hỏi Lan Lăng kia là ai.

“Dạ là em gái của hứa Kiến Thành. Hơn chín tháng trước có cùng chủ toạ qua đêm! Ngày nay đang sinh đại trượng phu…là tiểu thiếu gia!”

Hoàng thiếu Hoa nhíu mày càng sâu, một khi sau thì duy trì sắc đẹp mặt phổ biến.

“À…thì ra là cô nàng đó!”

“Vậy…có đón tiểu không đủ gia về tốt không?”

Hoàng thiếu Hoa nhàn đưa tay giở văn kiện bỏ lên đùi gia đình, đến nhìn cũng ko nhìn thư ký Kim.

“Vậy thì ko bắt buộc. Chú gọi điện báo cho Nhược Lan, giao tổng thể cho cô đấy thu xếp!”

“Nhưng mà…”

“Có vấn đề gì sao?”

“…Dạ ko, tôi sẽ làm ngay!”

Thư ký Kim nét mặt khó xử, tình nhân của chồng sinh nam nhi, liệu cu li nhân đã giải quyết vậy đó nào? Vì sao chủ tịch ko tự chúng ta giải quyết cơ mà bảo phu nhân? Còn tiếp đến mặt con trai chủ tịch cũng không tìm hiểu xuất xắc sao? Hắn biết Hoàng không đủ Hoa bấy lâu lạnh lùng, nhưng mà cũng không nghĩ vẫn lạnh nhạt với máu mủ ruột rà vậy đó. Trước đây bởi vì chưa được hiện ra bắt buộc ko nhiệt tình cũng đúng, nhưng hiện thời…Thư ký Kim nghĩ nghĩ nhưng mà hắn cũng không có gan tùy tiện thể đoán ý của người sở hữu, cần vừa đến Hoàng thị lập tức ngay tức khắc gọi điện về báo cho Nhược Lan 1 tiếng.

“Đã sinh?…Được!”

Đầu dây bên kia Phùng Nhược Lan chỉ nhắc 1 câu như thế rồi cúp máy, cũng không biết nàng đang ứng phó có người tình and đứa trẻ kia thế nào, nhưng thư ký Kim biết, hào môn sâu tận đại dương, 1 gia đình bạn như Lan Lăng mong bước vào cánh cổng kia cũng chẳng phải may mắn gì.

————-

10 năm sau,

“Mẹ, mọi người không trở về ấy có được hay không?”

Đứa trẻ bé đậy giọng non nớt cộng đôi mắt mèo con ngậm nước của bản thân nhìn các bạn mẹ tìu tụy ngoại trừ nhưng vật nài. Đi cạnh nó là 1 trong những thiếu nữ gần 3 mươi dễ thương nhưng mỏng manh tựa một đóa vẻ vang trắng. Nàng vận bộ váy cũ kỹ màu vàng, tóc vấn cao đặt lộ gương mặt thập phần nhợt nhạt, như là thành viên gia đình đem bệnh trong gia đình bạn lâu ngày. Nghe giọng nhắc non nớt của đứa trẻ, nàng ngừng lại khẽ cúi người xuống chỉnh lại dòng áo trên bạn nó.

“Ngụy Châu, con ko mong mỏi về nhìn mặt tam tốt sao?”

“Mẹ…con ko mong muốn về. Con rất sợ 3…sợ bà chủ nữa…bọn họ đang bắt nạt mẹ!”

Lan Lăng nở thú vui hiền lành, ve vuốt mái tóc hài tử nhà của mình.

“Ngoan, một tháng cũng chỉ đến một lần. Bữa nay còn là ngày anh con về nước, người thân không thể ko đến!”

Ngụy Châu bĩu bĩu cái môi nhỏ, cúi đầu nhìn chầm chầm mũi giầy nhà bạn.

“Đi như thế nào, trở về mẹ sẽ khiến bánh cho con ăn!”

“Dạ!”

Ngụy Châu ủ rũ nắm rước tay mẹ cùng nhau chầm chậm bước vào cổng ngôi biệt thự, nơi này người trong gia đình bọn họ Hoàng gần như gọi là nhà lớn. Từ lúc Ngụy Châu sinh ra, nhị mẹ con cũng ko được đón tới đây sinh sống, nhưng mà chúng ta Hoàng mang chọn cho một mái nhà bé nghỉ ngơi C thị để hai mình làm việc qua ngày.

“Vậy cô là hứa hẹn Lan Lăng?”
Chúc độc giả Truyện đam mỹ đợt nữa đề cập tiếng yêu em vui vẻ