teen girls văn minh, lương thiện, lại nữ giới tính dường như cô cố nhiên đã không để soái ca chạm chán cực nhọc. Bởi vậy cô vẫn nhân từ “nhặt” anh về nuôi.

Giới thiệu truyện Ẳn sạch sành sanh yêu bị tiêu diệt em

Tác giả: An Tổ Đề
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạn truyện Ẳn sạch sành sanh yêu chết em

6:30 sáng, nằm giữa núi Dương Minh tràn lan chính là biệt thự ngói xanh tường trắng, tràn đầy cá tính riêng châu âu. Căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang đã thức tỉnh.

bên trong, người trong gia đình giúp bài toán bận bịu qua lại cũng như con thoi, đảm đang sẵn sàng bữa sớm đến gia chủ.

động tác của gia đình bạn rất nhanh chóng lẹ, linh động có lẽ chú cat hiện đại, xác thực khôn quấy rầy cho chủ nhân nghỉ ngơi.

7:30, dư âm của phòng sinh hoạt thông thường đúng giờ nhảy lên, nhạc sĩ Italy hòa tấu bài “Mùa xuân” một trong cụm bạn dạng bốn mùa hòa tấu bởi bầy violon. Mang theo hơi thở ấm áp, phong thái trăm hoa đua nở, lộ ra khí se lạnh mùa xuân, cũng đánh thức các chủ nhân sẽ ngủ say trong biệt thự.

cô gái quản gia đồng thời tiến bước bậc thang, đi đến trước cửa ngõ một căn hộ trên lầu hai, nhẹ nhàng gõ cửa, các giọng nói trầm ổn dễ nghe gọi: “Thiếu da, bắt buộc rời giường rồi.”

mong chờ một lát, ở trong phòng đã im ắng, chưa bao gồm đáp lại tiếng gọi của bà.

Bà nghĩ, thiếu gia vờa bắt đầu trở về nước, chỉ sợ là bị lệch múi giờ còn chưa được xếp đặt lại, giờ phút này còn vẫn ngủ nướng.

Tính nhẫn nại của cô gái quản da vô cùng tốt, lại call vài tiếng, sẽ chưa có một số người lí giải bà.

Bà sinh lòng hoài nghi, lại Điện thoại tư vấn vài tiếng với ván cửa ngõ lạnh ngắc, “Thiếu gia, vẫn dậy chưa? Nếu còn chưa dậy tôi mong mỏi lấy chìa khóa bắt đầu buồng bước vào đó?!”

hóng mấy giây, cũng như cũ bên trong vẫn —— im ắng.

phái nữ quản gia nhíu mày, căn vặn khóa cửa, không tính mong lại bắt gặp cửa ngõ chưa khóa.

Thiếu gia luôn luôn nặng về Việc riêng tư, chỉ có cậu của nhà chính xác sẽ khóa cửa. Có lẽ hiện thời bước vào giấc ngủ lại không khóa cửa ngõ, thật sự là vô cùng hiếm thấy.

Đẩy cánh cửa ra vào, tức thì thấy được ván che cửa sổ bị gió thổi, nhẹ nhàng tung cất cánh trong gió.

“Lại chưa đóng khung cửa sổ mà lại ngủ!” người vợ quản gia quở trách nhẹ sở hữu theo nuông chiều “Như cố sẽ cảm ổm.”

Bà thông qua đóng cửa sổ lại, quay đầu đối diện mẫu giường bự phủ khắp, bắt đầu bắt gặp ga giường hỗn độn thế dẫu vậy chưa thấy bóng dáng thiếu gia.

“Thiếu gia?” Bà đi tới buồng tắm, phòng nắm ăn mặc quần áo cùng buồng sách, hồ hết không nhìn thấy tổ ấm.

Bà lo lắng tìm kiếm khắp địa điểm, chưa kết thúc hotline “thiếu gia”, cũng phân phó nhà bạn làm khác cùng đi sắm, cho đến lúc lão gia cộng lão phu nhân xuống lầu cần đến ăn sáng đã chưa chọn thấy bóng dáng của thiếu gia.

“Thiếu da không thấy nữa!” thiếu phụ quản gia xanh bên giải trình tin tức lại mang lão da cộng lão cu li nhân vừa tỉnh ngủ.

Lão da cùng lão phu nhân hai bên quan sát nhau “Không thấy?”

Một người nhà có tác dụng bạn nữ nóng vội từ xung quanh buồng chạy vào.

“Lão gia, phu nhân, kính chào buổi sáng. Bên tôi ở trong gara nhận thấy chữ viết thiếu da lưu lại trên tường.”

“Hắn viết chiếc gì?” phu nhân vội hỏi.

“Thiếu gia nói cậu ấy ước ao ra bên cạnh hít thở bầu không gian, chưa bắt buộc tậu cậu ấy.”

“Vậy hắn bao gồm nói lúc nào trở lại hay không?” Lão da híp mắt lộ ra băn khoăn lo lắng cộng hờn giận.

Đứa bé dại này, cũng đã là người trưởng thành và cứng cáp hai mươi tứ tuổi rồi, còn tuỳ hứng cũng như thế!

người nhà làm con gái lắc đầu một loại, “Thiếu gia chưa nói, cậu ấy chỉ viết hai câu này.”

“Khốn kiếp!” Lão gia tức giận gầm nhẹ, “Đi Gọi mọi người tìm hắn trở lại!”

Hai tuần lễ sau đó chính là hội độc tấu, làm cho sao hắn lại có vẻ coi thường như vậy?

Uông lão gia giận mang lại lông mày xoắn lại thật chặt.

>> đọc thêm top Truyện ngôn tình ngược

“Tôi nghĩ nhỏ chúng chỉ đơn giản là mong ra quanh đó giải sầu một ít, qua hai ngày đang trở lại thôi.” Uông phu nhân trấn an.

“Tốt đặc biệt là như thế!” Uông lão gia vẫn dường như giận chưa kềm được, “Quản gia, bà nhanh đi sắm chúng ta mua thiếu gia trở về!”

“Vâng”

người vợ quản da lĩnh mệnh, chớp nhoáng đi nhanh ra khỏi buồng ăn.

Trong biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp nhà chúng ta Uông, bước chân luôn luôn nhẹ nhàng lờ đờ, giờ đây đông đảo công việc lu bù lên rồi……

******

buổi sớm 7:30 các ngày, Tần Hàm hầu hết tỉnh lại trong tiếng nhạc chan chứa hơi thở mùa xuân.

“A a…… Ừ…… báu vật, em thật giỏi……”

“Bảo bối, em càng nóng…. Càng yêu dấu anh vì vậy sao?”

“Thích…… Lại sử dụng sức một chút…… A a…… Thật thoải mái…… A a a a……”

Trời ạ! Lại tới!

Tần Hàm kéo cao chiếc chăn bít lại đầu, vẫn chưa rào cản được tiếng rên xuyên tường cơ mà mang đến.

hầu hết bởi vì cô tham tiện nghi, vừa tìm đến ngôi nhà tầm thường một tháng tiền căn nhà chưa tới một vạn đồng liền vui vẻ không gồm điều tra cảnh giác trước, liền nhanh lẹ thuê, tối hôm đó chuyển vào cô new biết chỗ tiện nghi như cố gắng không hề là chưa tất cả duyên cớ.

cạnh tranh trách nhà bạn có lợi của cô ấy bình bình luôn chế nhạo cô chỉ cần kẻ trộm cấp cho được có lợi liền vẫn ngoan ngoãn liền biến đổi chó bé, đầu trống trơn, ngay cả một mảnh vải cũng chưa bao gồm.

Nói lảm nhảm thì nói lảm nhảm, cơ mà khi Tần Hàm biết biết được hồ sơ của đôi băn khoăn là tình nhân hay cung phi ông xã ở bí quyết vách cô, sớm muộn gì cũng đã làm chuyện đó. Vẻ mặt Biên Phiếm hưng phấn chạy mang lại chiếc tổ của cô ấy ở mấy ngày, thẳng đến lúc phía dưới mí mắt quần thăm, bắt đầu quyến luyến không rời nhưng mà về nhà.

“Tớ xem cậu bậc nhất cần đổi nghề viết tiểu thuyết tình sắc đi, các ngày cũng có sáng tạo để viết, chưa sợ thiếu hụt lương thực.” Lúc đó trong căn nhà Tần Hàm, Biên Phiếm với mọi người trong nhà “thưởng thức tiếng nhạc” cần.

Tần Hàm bị dọa sợ tới mức cần dùng sức lắc đầu.

Sao cô có lẽ viết ra nhiều loại tiểu thuyết tình sắc ấy được? Ngay cả con cat động dụng giải pháp vách suốt cả ngày kêu loạn, cô nghe được cặp nhân tình kia xuyên ngày ưm ừ a a, kịch tính bao gồm dù cô gồm tưởng tượng cố kỉnh nào cũng quan trọng backlink được.

Ai kêu tính tình cô đơn thuần, hoàn cảnh kết chuyển giao bạn bè cũng chỉ là, chưa quen người trai, ngay cả các bước cũng chính là họa sĩ vẽ tranh hoạt hình chứ?

hy vọng Tần Hàm cô viết nhiều loại tiểu thuyết hương diễm ấy, so với bắt chó leo cây còn khó khăn hơn.

Tiếng rên rỉ của đôi nam cô gái bí quyết vách mỗi lúc càng kịch liệt, Tần Hàm nghe thấy liền mặt đỏ tai hồng, đắn đo chỉ nên rứa nào đến cần.

con tim của cô đập thật cấp tốc, gò má ấm dần lên, nhịn cảm thấy không được tự hỏi hàng ngày “ưm ừ a a” vì thế, thật sự hết sức thoải mái vui vẻ sao?

bởi chẳng sao họ có lẽ có tác dụng do dự mệt như vậy?

hằng ngày chúng ta gần như đi lại Bởi vậy, thấp nhất là nửa tiếng. Nếu là cô, nửa tiếng này cô tình nguyện ấp ủ chăn bông ngủ, cũng không phải “ưm ừ a a”.

Tần Hàm khẽ thở dài. Nhỏ sâu bi ai ngủ của cô ấy đã trở nên cưỡng chế rời đi, gọi cũng điện thoại tư vấn không trở lại, vẫn là ngoan ngoãn rời giường thôi.

Tần Hàm đẩy chăn ngồi dậy, bước đi suy sụp tinh thần dẫm xuống tiến về phía nhà vệ sinh.

đưa vào căn hộ này đã một tháng, cô không có một ngày ngủ no.

bất chấp buổi sớm cô rời giường lúc mấy giờ, luôn làm tiếp tới tận hai giờ sáng bắt đầu có lẽ ngủ, dường như đây là thói quen trời sinh của cô ý. Nếu cũng như lên giường trước thời gian, chắc chắn sẻ bất ngờ tỉnh lại trong cơn ác nghiệt mộng, mà thời gian tỉnh giấc vừa khéo đúng hai giờ sáng.

Mấy lần đi ngủ sớm rất nhiều chưa có các thành tích, cô buông tha cho cảm hứng mạnh mẽ ngủ sớm dậy sớm, thi hành phương pháp ngủ trễ dậy trễ, ngủ đủ tám tiếng, mười giờ mới rời giường.

nhưng mà âm thanh hai mình ở biện pháp vách còn hy vọng chính xác so có đồng biển báo thức, có tác dụng cô không thể nào chưa lên tinh thần tỉnh ngủ.

Tần Hàm từng đầy cõi lòng trông mong thời điểm “bạn tốt” của phụ nữ thiết yếu bí quyết vách cho, họ hẳn sẽ nghỉ ngơi. Dẫu vậy bất cứ lúc nào đó chính là, dù mang lại thời điểm “bạn tốt” đến, giải pháp vách vẫn hưng trí dạt dào, chỉ đơn giản là dời trận địa mang đến buồng tắm mà thôi…..
>> tham khảo thêm phân mục truyện Cưới trước yêu sau