Đông Phương Nhiêu dấn thân vào giới thư giãn hơn mười năm, lên tục đoạt danh hiệu ảnh hậu tía lần, giải thưởng đa số. Nhưng có những lúc cuộc sống còn kịch tích hơn cốt truyện, cô sẽ trọng sinh sống lại một lần nữa.

Ra mắt truyện Ánh sao sáng chói

Tác giả: Nhi Hỉ
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện Ánh sao sáng chói

Đông Phương Nhiêu cảm giác tất cả gì ấy khác thường, mở mắt, bốn bên một mảnh Black kịt. Khi còn tí xíu Đông Phương Nhiêu khá đậm chất ngầu, đã từng lơ là bị nhốt trong che ăn mặc quần áo cả một ngày, người chọn lựa khắp vị trí sau cuối mới tìm thấy, ấp ủ cô vẫn teo ro thành một khối ra. Từ đó Đông Phương Nhiêu không sợ trời chưa sợ đất ban đầu sợ bóng về tối. Sau khi béo lên cảnh huống tuy có biến đổi tốt, nhưng mà Trước khi ngủ nhất định bật đèn.

cơ mà hiện nay hầu hết thứ này không hề ở giữa, Đông Phương Nhiêu ý thức được còn có người bên cạnh, một đôi bàn tay đặt ở vòng eo mảnh khảnh của cô ấy, chân cô bị một đôi chân tất cả lực giam vắt, bộ ngực của cô ý thì bị đàn áp bởi lồng ngực nam nhân, mặt tai là tiếng hô hấp táo tợn mà lại có lực, nếu cũng như rứa này còn chưa nói rõ có trục trặc gì, chũm diễn biến kế tiếp đủ để giải thích tất cả.

Vật cứng nhắc mà lại nóng phỏng chạm vào hạ thân Đông Phương Nhiêu, Đông Phương Nhiêu không kịp phản ứng đã trở nên lật nằm ngang, sau đấy bị đâm xuyên. Đau buồn bất thần bùng phát chỉ chiếm cứ tất cả cảm quan, chẳng có chút khoái cảm nào, Đông Phương Nhiêu chưa kịp buồng bị đựng tiếng thét chói tai.

Thét ầm ỉ sẽ quan yếu cản trở chuyện đang phát sinh, Đông Phương Nhiêu tứ đưa ra vô lực, bị áp dụng triệt triệt để để, đành buộc phải cắm răng chịu, loại đấy của người quý ông cao lớn cơ mà thô bạo, ra vào không chút thương hoa tiếc ngọc, thậm chí Đông Phương Nhiêu cảm giác hạ thể vẫn bầm tím rồi. Cơ mà kỳ dị ở chỗ cô dần dần chào đời khoái cảm. =.=

Khốc hình sau cùng xong, Đông Phương Nhiêu chẳng kịp nói gì, ánh nhìn khép lại, ngất xỉu. Mở mắt ra lần nữa sẽ là buổi ngày, mặt trời nhô lên cao, rèm khung cửa sổ không che chắn được ánh dương bùng cháy bên phía ngoài, một ánh nắng xuyên thẳng qua cánh cửa soi thẳng vào thân thể xích lõa của Đông Phương Nhiêu.

Đông Phương Nhiêu ngốc lăng mọi mười giây, chung cục bối rối trợn béo cặp mắt. Vài chục năm diễn nghệ kiếm sống luyện mang đến Đông Phương Nhiêu một thân trầm ổn, nhưng có tác dụng sao tĩnh như táo chìm khi cam kết ức đêm qua như thủy triều vọt tới.

các thứ đập vào mắt đầy đủ hết sức xa lạ, che mộc bọn, thảm mao nhung, ghế salong bằng da, còn tồn tại dòng giường lớn Đông Phương Nhiêu đang nằm.

Đây chẳng hề ngôi nhà cô.

Đông Phương Nhiêu vọt ngồi dậy, kéo loại chăn mỏng bị đá mang lại chân giường bao che quanh người nhà.

Đêm qua, cô bị một nam nhân xa lạ giam rứa trên giường, đau nhức, thô bạo, thở dốc, hôn mê.

chụp hình, đăng báo, xì căng đan.

Chuỗi sự kiện được kết nối liên tiếp như một loại phản xạ bao gồm điều kiện xông vào não bộ Đông Phương Nhiêu, đây là bạn dạng năng của người nghệ sĩ đối mang giới truyền băng qua lâu năm giao tiếp. Bao nhiêu vô cùng sao, dù cố tình hay vô ý đã biết thành hãm hại rớt xuống đài.

Đông Phương Nhiêu trù trừ tại sao mọi người lại ở nơi này, cô liên tục chiếm bố giải hình họa hậu, dự Lễ Chúc Mừng hoàn thành liền về ngôi nhà lên chõng ngủ. Chưa nghĩ tới vẫn phát sinh chuyện cốc kỳ cổ quái vì thế, người trong gia đình bữa qua là ai? Làm cho giải pháp nào chúng ta từ bên trên giường của bản thân mình gửi cho chỗ này? Đông Phương Nhiêu lưu ý tới vùng đỏ thẫm bên trên tấm ga giường, cô vẫn sớm mất lần bước đầu tiên, tại sao có thể cũng như vậy? Hết thảy đều chung vẻ hết sức kỳ quái, Đông Phương Nhiêu nghĩ nát óc, mà lại vẫn nghĩ không ra.

phần lớn chuyện đợi chạy khỏi chỗ này rồi tính.

Đông Phương Nhiêu luống cuống thủ túc nhặt quần áo tán loạn dưới đất lên, mặc áo mặc quần, áo chẳng hề của bản thân mình, quần cũng ko phải của mình, mà lại không quản được cụm do vậy, góc nhìn đảo thông thường quanh, chưa thấy được điện thoại di động, chưa nhìn thấy bất kể đồ vật quen thuộc nào.

Đông Phương Nhiêu hơi mở cửa phòng ra, qua khe không lớn ngắm nhìn một hồi, chưa có một số người, nam nhân kia cũng chưa thấy. Cửa phía trước bí quyết chỗ đứng Đông Phương Nhiêu hoàn toàn cha mươi thước, trừ khay chè, ghế sa lon, hộc tủ, không gồm chướng ngại. Vừa hay, Đông Phương Nhiêu nhấc chân vứt chạy.
hết sức không thích hợp.

>> tham khảo thêm thể loại Truyện sắc

Đây chính là ngôi biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp trọng tâm sườn núi. Mở cánh cổng mập ra, Đông Phương Nhiêu vọt ra ngoại trừ, quang cảnh xung quanh xa lạ cũng không khiến Đông Phương Nhiêu dừng lại cân nhắc, xoay chúng ta sang cần chạy xuống dốc núi.

Dường như có gì ấy chưa đúng, Đông Phương Nhiêu không khỏi kinh hoảng, cô cảm thấy mình thấp đi mấy phân. Trong không tính nước mọi người nào lừng khừng Đông Phương Nhiêu xuất thân từ chân dài, độ dài 1m75, vóc dáng tỷ lệ hoàng kim. Cơ mà vóc người thân này Đông Phương Nhiêu hoài nghi ngay cả 1m65 cũng không đến.

mong mỏi là chúng ta lưu ý đến cụm, đông đảo phát sinh này cần thiết giải thích được, Đông Phương Nhiêu liều mạng chạy về phía trước.

“Giai Giai. . . . . .”

Thỉnh thoảng tất cả vài cái xe sượt qua, Đông Phương Nhiêu bị kinh sợ, sợ thành viên kia đuổi tới, gấp gáp co giò chạy Nhanh hơn . . . . . .

“Giai Giai, Giai Giai. . . . . . Đừng chạy nhanh vì vậy, đừng chạy . . . . . .”

Một cái xe dừng lại ngăn trước bên Đông Phương Nhiêu.

phía bên trong là một người trong gia đình phái mạnh.

“Giai Giai, em đừng chạy nữa, Nhanh lên xe!” Khuôn mặt nam nhân ấm nảy, hòa lẫn lo ngại, đau lòng, sợ hãi … Đủ các loại xúc cảm.

Đông Phương Nhiêu hết sức ưng thuận hắn vẫn nói sở hữu mọi người.Nhưng nhưng mà. . . . . . Giai Giai?

“Anh nhận lầm nhà bạn rồi.” Cô không hề Giai Giai, cô là Đông Phương Nhiêu cơ mà.

ngay hiện tại Đông Phương Nhiêu đã chạy cách chỗ ấy một khoảng, cũng không sợ nữa, tầm thường quanh bước đầu có người chạy bộ trên con đường, Đông Phương Nhiêu vòng qua mình nam giới. Gương mặt của cô ý vô luận đi tới đâu bị phiêu lưu đều chắc là biến thành một bạn dạng tin, Đông Phương Nhiêu chưa ý muốn ở nơi này dây dưa.

người thân quý ông một phát bắt được cánh tay nên Đông Phương Nhiêu: “Đừng ở khu vực này cáu kỉnh, anh biết em Chịu đựng ủy tắt hơi, kiên nhẫn chút ít tất cả chúng ta trở về bàn lại, em không hy vọng bị cam kết giả biết em từ nơi ấy đi ra chứ.”

Đông Phương Nhiêu không ước ao, vô cùng không hy vọng.

Vậy nên chỉ một tia do dự, Đông Phương Nhiêu bị thành viên gia đình quý ông xa lạ này kéo lên xe. Theo trực giác, cô nghĩ bạn này đang không có tác dụng hại nhà bạn, tuy vậy chũm thì sao, cô đâu gồm quen hắn.

Đông Phương Nhiêu từ từ bị kéo lên xe, người kia liền nhanh chóng xoay thành viên gia đình đưa tới vị trí cố lái, đạp ga, thật cấp tốc hòa vào loại xe.

“Giai Giai. . . . . . Em không vấn đề gì chứ?” Hai gia đình trầm mặc một hồi, gia đình con trai hỏi.

Đông Phương Nhiêu cũng chưa gợi ý, cô bị thứ cô thấy làm sợ ngây thành viên gia đình.

Kính chiếu phía sau phía trước soi vào bên Đông Phương Nhiêu, một khuân mặt xa lạ, lần đầu tiên trong đời Đông Phương Nhiêu gặp mặt qua. Trong đôi mắt trong trẻo là vẻ hoảng loạn, môi mỏng chưa gồm huyết sắc, sắc bên bởi vì bị kinh sợ mà lại trắng bệch. Đấy không phải là Đông Phương Nhiêu, rồi lại kèm theo là Đông Phương Nhiêu.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

>> tham khảo thêm Truyện h