nạm Diễn Sinh mặc đó chính là quân trang, màu xanh Tùng, Nhan Thấm đã cảm giác Màu sắc bởi thế cực kỳ trang nghiêm, quân hàm bên trên cành lá Tùng, vẫn blue color, ngôi sao năm cánh thêu tơ rubi

Ra mắt truyện cùng vì quân hôn

Tác giả: Kỳ Vãn
Thể loại: Ngôn tình quân nhân

Trích đoạn truyện bởi lẽ vì quân hôn

Nhan Thấm thốt nhiên nhớ lại, lần bước đầu cô thấy được cầm cố Diễn Sinh chính xác là cảnh tượng vì thế, chính là trong sân ngôi nhà cô, tại chính giữa cũng có một cây đại thụ, lúc ấy Nhan Thấm chỉ cảm nhận thiếu niên ngôi nhà nào tới, diện mạo Như vậy cần thiết tưởng tượng nổi, chờ đón đó chính là kiểu xinh đẹp, khi đấy cô còn phân vân anh ta, thấy trai đẹp hoặc nhiều hoặc ít có theo ngượng ngùng, cho tới lúc, cô bị chị em cô bắt buộc nói rót nước, sau đó, ở trước bên anh ta xẻ nhào, tuy nói chẳng hề vẩy cho trên thành viên nắm Diễn Sinh, dẫu vậy cũng đủ rồi, lúc ấy Nhan Thấm há mồm ra gào khóc.dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com

Từ đấy về sau, Nhan Thấm cũng như vậy Diễn Sinh đã trở thành chuẩn mực con thỏ và cỏ gần hang.

Hai tay Nhan Thấm tình cờ đặt ông xã lên nhau, nghiêng đầu, mà thậm chí cô cảm thấy nếu phía sau cô có được cái đuôi mà lại nói, chắc là sẽ chưa yên phận bất chợt ngoe nguẩy lên tục, Nguyễn Miên thường nói ‘Nhan Thấm, cỗ dạng này của cậu là chuẩn bị đè cơ mà, thực mẹ nó ý muốn mạnh bạo đè cậu mang đến dưới thân XXOO vô tần số, nếu như chị lưỡng tính, chị chắc chắn vẫn làm cho vì thế.’ Nhan Thấm cảm hứng, khi Nguyễn Miên đã nói lời nói kia, trong mắt bao gồm tia nắng ảm đạm.

“Cố Diễn Sinh, bộ dạng này của anh ấy làm cho tôi cảm giác bên tôi là Tiểu Bạch nhà anh.” Nhan Thấm nói vì vậy

Tiểu Bạch là nhỏ mèo Black cầm cố Diễn Sinh nuôi bảy năm trong nhà, về phần cái tên im lìm bởi thế tất nhiên là rứa Diễn Sinh đặt, nhưng mà trình độ chuyên môn nặng nề chịu đựng của chiếc mèo kia người thân nào ấy cũng cần yếu so sánh, thường ngồi ở bên trên bàn ngôi nhà ráng Diễn Sinh bày ra ngoại hình mất hồn, ngoài ra những lần mọi là Nhan Thấm thiết yếu đuổi đi, Nhan Thấm bỗng nhiên đầu hàng, nhưng mỗi một lần khi cụ Diễn Sinh muốn giết chết nhỏ cat kia, vẫn vươn tay ra, lôi cuốn nhỏ cat kia bận bịu câu, mà lại con cát ngu ngốc kia cũng vui vẻ đi tới, Nhan Thấm trơ mắt nhìn cố kỉnh Diễn Sinh biến con meo trở thành ngoài mặt quả cầu, ấy cũng không hề đáng sợ nhất, đáng sợ đặc biệt là, các lần làm Như vậy, ánh nhìn của núm Diễn Sinh các quan sát cô, cỗ dạng kia có tác dụng cho người ta cảm giác, chúng ta cầm cố Diễn Sinh chân chủ yếu mong lưu ý chỗ tắt thở ra là cô, cái ý nghĩ này thật sự kỳ lạ, Nhan Thấm cũng đổ những giọt mồ hôi. = =

nỗ lực Diễn Sinh quan sát cô một cái: “Chớ dát kim cương lên mặt nhà bạn nữa.” Bắt được cổ áo của cô ý chớp nhoáng kéo về ẩn dưới, ngón tay của anh ý rất là lạnh lẽo, ở cổ của cô, Nhan Thấm khinh bỉ anh, khi kéo cô vào trong nhà, khi nắm Diễn Sinh dường như đã cũng muốn chút gì đấy thì có một số người gõ cửa ngõ

>> Đọc thêm truyện Cưới trước yêu sau

“Trưởng quan, ở trên lệnh xuống, các các bạn ấy không thể rượu cồn vào.” toàn thể là giọng quân nhân, âm điệu vững kim cương đáng sợ.

Nhan Thấm đã từng thử sử dụng kim châm phần đa chúng ta đấy, sau ấy bình yên đặt câu hỏi: “Cái đó, đau không?”

Sau đấy “bài poker” báo cáo, âm điệu giống nhau: “Không biết.” Thật ra đó chỉ cần một vết thương bé dại, chúng ta nào không Chịu đựng phạt, Nhan Thấm biết rằng làm cho quân nhân vô cùng khổ, cô cũng đã từng thấy sau lưng nạm Diễn Sinh, một vết sẹo kỳ lạ, tuy nói bố anh ta ở giai đoạn này, nói một câu đồ vật gi cũng không hề chuyện phệ, tuy nhiên vắt Diễn Sinh là tổ ấm cần làm gi, anh ta kiêu ngạo, coi cũng như toàn bộ cơ thể toàn thịt cũng diệt trừ, cũng trở nên còn dư lại bộ khung, một thân ngạo khí, bà bầu anh ta đã từng có lần trả tiền mang đến trường học của anh ta, anh ta rắn rỏi thi lại lần nữa, sau ấy một đi chưa trở lại, mang đến nước bên cạnh phong sinh thủy khởi*, tiếp theo là trả lại kể cả tiền cho bà mẹ, mỗi một phần, mỗi một tờ, tính toàn rõ ràng, khi đó Nhan Thấm rợn cả tóc gáy.

(*Phong thủy sinh khởi: trong ngữ cảnh này là thuận buồm xuôi gió)

lính, nhất định là hai chữ ý bởi sâu xa.

Vẻ bên của gắng Diễn Sinh thật bình thản, hầu như không có gợn sóng, anh ta nói anh ta đi ra ngoài trước, Nhan Thấm lẹo tay trước ngực thành hình chữ thập, nguyện cầu, Nhan Thấm cần nhớ tới, trong nháy mắt anh ta đóng cửa ngõ, cái đuôi thoáng run rẩy, chú ý từ góc độ này của Nhan Thấm, gần như toàn bộ cơ thể đề bao quanh trong bóng đêm, không tất cả nửa phần ánh nắng.

“Trưởng quan.” Vào cửa ngõ trong nháy mắt, một đám các bạn mặc quân trang màu xanh lá cây nhanh chóng đứng lên, vẻ bên nghiêm túc, núm Diễn Sinh thông qua, ngồi lên chủ vì chưng, ngôi sao năm cánh trên mũ lóe tia nắng, đồng tử của anh ấy bình tĩnh không gợn sóng.

“Ai truyền lời.”

“Phía trên.”

“Ký giả truyền thông đã từng Cách đã từng Bước không khỏi mong mỏi làm cho mập chuyện này, bao ngời nhiều tiếng oán than dậy đất vì thế, dựa vào một người nhà anh ta, nhưng mong ép chuyện này xuống.” thế Diễn Sinh mỉm cười lạnh, ở bên trong tia sáng kỳ lạ, chiếu lên bộ mặt trắng như tuyết của anh ấy.

“Phía trên còn nói chuyện này bao gồm mập bao gồm bé dại, gia đình bạn chỉ đòi giải thích, mang đến chúng ta, tiền không hề Việc.”

số đông là khuất tất trong chính trị, quan lại bao phủ lẫn nhau, cũng chẳng phải lần đầu tiên núm Diễn Sinh thấy, đối mang chuyện chính chữa trị anh chưa ao ước biết, phần đông quan chức này quan yếu chưa nói trọng tâm bài toán, anh cũng không còn hứng thú, ngày nay nhiệm vụ của việc này, anh với tất cả những bộ đội khác bên nhau nạp năng lượng cơm trắng, cùng mọi người trong nhà công tác và nghỉ ngơi, theo lý thuyết là không quản được chuyện này, chỉ gửi lên buộc phải, hiên giờ bị đánh xuống, chống cự trong lòng cũng nổi lên.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!