thay Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại bất ngờ bé gầy kia lấy oán trả ơn. Nhưng Ôn Vãn chưa thẹn có lòng, dám khẳng định: Cô đối có nạm Minh Sâm, chỉ với bớt vấn đề, dâng loại mạng nhỏ dại này đến anh ta. Các kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, nhân loại này cực kì bất công, bạn có lợi lại chẳng được đền đáp.

Ra mắt truyện câu truyện biển đồ

Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện câu chuyện hồ đồ

Nắng cáu đổ cũng như lửa, thời tiết ấm rát bao trùm khắp thành Thanh Châu. Hành lang sáng choang bát ngát, bị nhấn ngập trong tiếng ồn ã huyên náo. Cơ sở y tế tựa biển bận bịu hơn phần lớn ngày, hình như bệnh nhân nhập viện ngày nay tất cả thân phận “đáng gờm”.

Vài mọi người Bác Sỹ bận áo blouse trắng lập cập sải Cách chiếu qua hành lang lâu năm,vẻ mặt u trầm nghiêm túc, chỉ cần có mấy cô y tá trẻ tranh thủ lúc rãnh rỗi xúm xít vào bàn tán. Lúc Ôn Vãn đã gấp gáp đi ngang qua, thốt nhiên nghe được một câu: “Đáng thương quá, còn nhỏ dại bởi vậy đang bận rộn bệnh đó.”

không gồm chổ chính giữa tứ nhiều chuyện, bước đi của Ôn Vãn không xong xuôi nghỉ, cô “kìm lòng chưa đậu”, lấy tay nhét vào biu áo.


Ngón tay ngập hoàn thành đụng nhẹ vào hình nền, trên màn hình đang chỉ ra tin nhắn vừa nhận ra —— một Hình ảnh chụp cực kì rõ nét. Tấm lưng trắng như tuyết của bệnh nhân nữ giới hòa cộng màu domain authority lúa mạch của người nam nhi, tạo ra ảnh đối lập cơ mà hài hòa tươi sáng. Hai phần mềm mại,no đủ kề gần kề khuôn ngực rắn có thể của bệnh nhân đại trượng phu vẫn say trong giấc ngủ, còn đôi môi phấn hồng như bao gồm cũng như không xát mạnh qua cái cằm sắc lạnh, một đôi mắt dễ thương và tinh tế ánh lên tia khiêu khích, quan sát thẳng vào nền game.

Ôn Vãn xem một lúc chậm, tay nhấn nút xóa.

cách đây không lâu, trong dự liệu của cô đang tính tới sự phát triển ra của Hình ảnh này. Chắc hẳn rằng, thời gian chuẩn bị trung ương lí quá lâu năm, vô tình khiến những cảm giác bi lụy tựa cũng như bọt dần dầnxì hơi, chung cuộc chỉ với dư lại lớp da tàn lụi.

Nếu bây gờ hỏi cô bao gồm cảm giác gì không? Cô đã khuyên bảo, không gì cả, xung quanh sự bất đắc dĩ.

mình Đấng mày râu trong bức ảnh là chồng cô, nhưng mà giờ khắc này chú ý anh ta, trong lòng cô không thể dậy nổi chút xúc cảm thương vai trung phong.

Nhớ tới bộ mặt vừa rồi, Ôn Vãn sẽ hiểu vì sao cố gắng Minh Sâm khẩn thiết hy vọng cốc hôn. Tuy cố kỉnh Minh Sâm cũng như cô luôn ở riêng suốt thời gian lâu năm, tuy vậy đây chẳng phải là duyên do chính. Nghĩ cố kỉnh, cô đứng dựa vào tường, lưu ý đưa đến đối phương tin nhắn: ban tối về căn nhà, bản thân mỗi chúng ta nói chuyện.

Ngẫm nghĩ còn nếu như không nói rõ, kiên cố đối phương sẽ phũ phàng ngó lơ, cô bèn xóa vứt dòng tin bắt đầu bấm, cố gắng thành dòng: tôi đã sẵn sàng chuẩn bị ngừng đơn bằng lòng li hôn, anh về xem, coi tất cả nên bổ sung cập nhật thêm gì không.

Tin nhắn vừa gởi đi, cô âm thầm thở phào, lòng bàn tay cầm cố điện thoại tháo dỡ ra các giọt mồ hôi nhỏ dại, làm thân máy màu trắng hơi hơi ấm lên.

cách đây không xa, cô y tá đang hướng Ôn Vãn, ngoắc ngoắc mấy ngón tay. Bao gồm điều, Ôn Vãn còn chưa được hồi hồn, mãi cho đến lúc y tá chạy mang đến trước mặt cô, vừa nói vừa thở phì phò: “Bác sĩ Ôn, công ty nhiệm mua chị kìa. Bệnh nhân lần này là người hùng quan trọng đấy, nghe nói bao gồm da nạm là——”

Cô y tá trẻ hy vọng nói lại thôi, lia mắt nhìn thông thường quanh, hạ thấp giọng nói: “Chị tự đi xem đi.”

Ôn Vãn bất ngờ, nôn nả nhét điện thoại vào túi, trong lúc hoảng hốt, cô cảm nhận thấy điện thoại rung lên, không kịp quan sát kĩ ngôn từ tin nhắn, cô thu cảm xúc, ưỡn thẳng sống lưng cũng như nói: “Đi thôi.”

ở trong nhà chủ nhiệm tụ tập không ít người dân. Thời điểm Ôn Vãn đẩy cửa ngõ bước tới, liền ngửi được mùi thuốc lá gay mũi. Tính chất các bước tạo ra các thói quen, bản thân Ôn Vãn tất cả hơi xem nặng sự sạch đã, bây giờ không khỏi chau mày: “Chủ nhiệm?”

mạnh khỏe Hành Lương nghe được thanh âm, theo bàn làm việc hướng góc nhìn sang, giữa hai hàng chân mày ẩn hiện ý cười: “Đến đây, ngồi xuống đi.”

Ôn Vãn khẽ liếc nhìn bao quanh, ở trong phòng bao gồm tư gia đình cánh mày râu, bao gồm gia đình đàn ông mập tuổi nhất vận cỗ mặt đường trang* kiểu cũ, mấy người sót lại phần nhiều vận trang phục màu đen. Vài bạn mang theo ánh nhìn rét buốt nhìn về phía cô, chế tạo ra khí núm khiến lòng tổ ấm bồn chồn.

>> tham khảo thêm thể loại truyện Ngôn tình trọng sinh

Ôn Vãn chớp nhoáng đoán được gồm chuyện, xem ra người bệnh nhập viện ngày nay, quả đúng không đơn giản.

chủ nhiệm bảo cô ngồi xuống, hướng về người nhà con trai trung niên Giới thiệu : “Đây là ông Hạ, còn đây là BS bậc nhất khoa trung ương thần của cơ sở y tế tôi, BS Ôn Vãn.”

bạn được có tên gọi là ông Hạ với bên trên người nhà khí cố kỉnh cương cứng nghị cùng thâm trầm hình tượng của bệnh nhân con trai đã từng trải. Nghe nhà nhiệm Ra mắt, ông ta chỉ khẽ gật đầu có Ôn Vãn, sau ấy góc nhìn lại quay sang gia đình bạn to gan công ty nhiệm. Nếu Ôn Vãn không quan sát lầm, tầm nhìn của ông ta đối có cô tựa đại dương bao gồm ý bất mãn?

một không khí nghiêm túc khiến Ôn Vãn tất cả tí áp lực, tiếp theo cô nghe được thanh âm của ông Hạ, hững hờ cứng ngắc giống như khí hóa học bên trên người truyền tới: “Mạnh chủ nhiệm nói mang tôi, BS Ôn là người trong gia đình nhận trách nhiệm cũng như chữ tín, do vậy new giao vấn đề này cho cô, hi vọng Bác Sỹ Ôn đã thực hiện hết kỹ năng cộng con tim của 1 lương y, để chúng tôi thấy được tính năng của cô ấy.”

ngần ngừ bao gồm buộc phải Ôn Vãn đa nghi hay chưa, cô cảm thấy lời nói của người nam giới này, hàm đựng ý cảnh cáo.

Thời điểm cô quan sát lại ông ta, ông Hạ sẽ khoan bầu bưng cốc chè, từ từ ăn uống, bình phẩm chè, ánh mắt tựa biển chưa dừng bên trên các bạn cô nửa giây. Theo bản năng, đối với thành viên gia đình này, Ôn Vãn chào đời sự bài xích lẫn căm ghét. Đây là điều dễ hiểu, chả ai cảm thấy thoải mái khi mình bị uy hiếp ngầm cả.

Cô quay đầu, nói sở hữu mạnh mẽ Hành Lương: “Chủ nhiệm an tâm, nếu đây là mệnh lệnh công tác của tôi, tôi chắc chắn đã tận lực có tác dụng tốt.”

“Tận lực cảm thấy không được, phải là toàn lực.”

Ông Hạ đặt cốc chè xuống chiếc bàn bên trước, kháng quải trượng, lạnh lùng liếc quan sát cô: “Đình Diễn là đứa cháu chỉ một kế thừa huyết mạch của tớ. Thằng ốm năm nay new 16, còn chưa đến tuổi trưởng thành và cứng cáp. Nó phải chịu cụm công kích đề nghị mới thay đổi bộ dáng của ngày lúc này. Ông to gan nhất thiết quý trọng cô, ắt hẳn là có nguyên nhân——”

Ông ta cố ý dừng một chút, càng cuối cùng câu càng nhấn nhá ngữ điệu: “Bác sĩ Ôn, ngàn vạn lần đừng khiến chúng tôi thuyệt vọng.”

Gân blue trên trán Ôn Vãn bật dựng, Để ý đến bay bướm diêu cất cánh về tư năm trước. Chổ chính giữa tình khi đó cũng như bây giờ, giống nhau cũng như đúc , hoặc có vẻ do bộ mặt hung dữ độc ác của họ quá giống nhau.

Trong lòng Ôn Vãn cực kỳ căm thù, tuy vậy từ đầu cuối cùng chưa triệu chứng ra ngoại trừ. Mãi đến khi cô ra khỏi phòng làm việc của nhà nhiệm, giờ đây, mới khép chặt hai mắt.

Đương niên cô đã từng nghe kể về Hạ da, tại thành Thanh Châu, thay lực của mình nghiêm trọng, chưa ai tất cả can trương trêu vào. Bé trưởng của Hạ gia – Hạ Phong xấu số bị tiêu diệt trẻ, quăng quật lại hiền thê góa nhỏ côi. Vài năm trước, con dâu lại quăng quật trốn cộng mình chàng khác, cho giờ đang chưa gồm tin tức, chỉ còn cậu nhỏ bé Hạ Đình Diễn sớm chiều giáp với ông nội. Ngày nay, cậu bé xíu đáng thương mắc bắt buộc chứng bệnh đấy, khiến ông Hạ băn khoăn lo lắng, ấm nảy, cảm cúm ruột.

Xem ra cô yêu cầu đối mặt có Việc khá hại não. Ôn Vãn bụng bảo dạ, cô đến khám đa khoa chưa được bao chậm. Mạnh dạn nhà nhiệm không ngượng mồm, bên dày tâng bốc cô lên trời, bảo là chuyên viên trong lĩnh vực này. Ngụ ý đã quá rõ, nếu có chuyện xảy ra, cô làm vật hi sinh là chọn lọc xác xắn, hợp pháp nhất.

Ôn Vãn hiểu đạo lí “đối nhân xử thế” phụ bạc của đời, Bởi vậy, dù biết ý tứ của bạo gan công ty nhiệm, cô vẫn giữ bình thản, chưa triệu chứng sự bất mãn hay căm thù dư thừa. Nếu là vài năm trước, rộp chừng cô vẫn giận đùng đùng, bắt ông ta nói đã cho ra lẽ. Ngày nay thì chưa, trừ khi cô chưa mong muốn công việc này nữa.

Đi lên bên trước vài Bước, new thốt nhiên nhớ tới tin nhắn chưa kịp xem, Ôn Vãn cuống quýt bỏ ra chú ý, quả nhiên nội dung vô cùng chấp nhận mang thời trang của cầm Minh Sâm, độc một chữ: Được

Ngay cả dấu chấm câu cũng không có, xem ra mọi người chàng đấy đối có cô, trước hay sau, chỉ có chán ghét.

Vẻ mặt Ôn Vãn không thay đổi, nhét điện thoại vào túi, gắng bệnh tật của chủ nhiệm chuyển, trở về phòng làm việc. Người vợ giống như trắng tay trên vài bình diện, nhưng mà công việc cũng như tôn nghiêm, đảm bảo buộc phải giữ kĩ trong tay, trước mắt đề xuất chiết khấu chuyện của Hạ gia, còn đông đảo vấn đề khác, đang bàn tính sau.

Tuổi Hạ Đình Diễn còn nhỏ, năm nay vừa mới lên trung học, tướng mạo quan sát trắng trẻo nõn nà, bộ dáng khôn xiết chỉ là lễ phép. Lúc Ôn Vãn lấn sân vào, cậu ta đã bận bộ đồ quần áo màu vân trắng blue của người, ngồi đón gió qua cửa sổ nhìn ra ngoài, nghiêng đầu không biết vẫn nhìn gì.

Ôn Vãn đi ngang qua, Bên cạnh đó cậu ta cười cười với cô.

Hạ Đình Diễn chưa tất cả bất kì hành động rất đoan nào, cảnh huống tựa hồ không nghiêm trọng, bệnh nhân chỉ hơi trầm mặc hơn mức tầm thường.

số đông ẩn hiện này vượt qua dự liệu của Ôn Vãn.Sáng nay, thấy cách ông Hạ huy đụng lực lượng để “xuất quân” cho cơ sở y tế, thêm chiếc khuân mặt nặng cũng như chì của ông ta, cô cứ tưởng bệnh của cậu ta đã đến gian đoạn nguy kịch, ngay hiện tại chú ý qua chỉ việc chút tự bế, Vậy nên cơ mà nhập viện vào khoa chổ chính giữa thần, gồm quá lắm không?

Ôn Vãn còn sẽ buồn bực, cửa ngõ ngăn bệnh bị mọi người nhẹ nhàng xuất kho.

các bạn tới chính là gia đình bạn Đấng mày râu khoảng chừng 30 tuổi, diện mạo, hình dáng hoàn hảo mà lại thâm thúy nâng cao, cặp mắt sắc lạnh, như mong câu hồn thành viên.

Ôn Vãn cộng anh ta tư góc nhìn nhau, con tim bất chợt teo thắt một hồi. Cặp mắt kia chú ý cực kỳ quen, nhưng lại cô chưa nhớ nổi đã từng gặplúc nào, hoặc có lẽ, mọi thành viên gia đình đàn ông đẹp trai đều chung đôi nhỏ ngươi Đen thẫm, sâu hun hút.
>> tham khảo thêm chuyên mục Truyện sắc