Chân Bảo là thiếu nữ đáng yêu của 1 ngôi làng nhỏ dại tại chốn núi sông hẻo lánh. Hốt nhiên một ngày, một người nhà có tên Phó Minh Thời mặc phục trang ra đời tự xưng là bởi vì hôn cu li từ tí xíu của cô.

Trình làng truyện em là định mệnh của đời anh

Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Em là định mệnh của đời anh

Phó Minh Thời vừa đi làm việc về, bắt đầu xuống khỏi máy cất cánh chưa bao lâu thì điện thoại đang reo lên.

góc nhìn hiện ra bên trên ảnh nền điện thoại, lúc Phó Minh Thời gửi điện thoại lên tai nghe, thì đầu vị trí kia đang truyền đến giọng nói của ông nuốm nhà mình: “Minh Thời xuống máy bay rồi à, về tối nhớ sang đây một chuyến nhé”

bởi tối đã làm được lịch hẹn, Phó Minh Thời vừa đi vừa nói: “Tối nay cháu chưa tới được, mai cháu đã mang đến thăm ông sau được không?”

“Kết quả chất vấn sức khỏe của ông đã được, ông bị các bệnh ung thư gan.”

Ông nắm còn cần dùng giọng điệu bình tâm để nói ra, yên tâm cho nổi khiến Phó Minh Thời cảm thấy hốt hoảng, sao có thể…

“Về đây đi, ông bao gồm bài toán buộc phải bàn có cháu.” Ông nạm Phó nói bổ sung một câu, rồi ngắt máy.

Phó Minh Thời vẫn ngẩn người nhà cũng như cũ.

“Phó tổng?” Trợ lý Cao Xuyên thấy sắc mặt anh chưa đúng, nghi ngờ hỏi.

Phó Minh Thời liếc anh ta một dòng, chưa nói gì, đứng vững bước chân.

bên trên sảnh ngóng rộng lớn của sân bay, đã biết thành đám phóng cục bu kín, tất cả hầu như mong mỏi Phó Minh Thời phát triển ra.

tập đoàn cường thịnh ráng của nhà chúng ta Phó vừa mới đấu thầu thành tựu tòa tháp cần thiết ở Pháp, khiến cho những C.ty cạnh tranh đối đầu trong nước muốn đỏ mắt, mà lại nhiều phóng viên lãng quên chuyện tập đoàn hưng thịnh thế sắm sửa phát đạt, nhưng mà là chuyện Tổng giám đốc tập đoàn thịnh cố Phó Minh Thời khi ở Pháp bao gồm mối quan hệ lớn mờ.

Ai bảo Phó Minh Thời vừa bao gồm xuất thân có lợi, ngay cả ngũ quan* cũng đẹp một cách hoàn hảo khiến điện ảnh và truyền hình mặc dù là ‘người già hay trẻ nhỏ’ những cần đổi khác góc nhìn đây? Dõi ánh mắt trong nước, chưa thành viên nào bao gồm tiền hơn anh lại đẹp trai trẻ trung hơn anh, mà các các bạn đẹp trai hơn anh trong mắt các fan thì còn chậm new đuổi bắt kịp được anh về tiền tài! Chỉ xác định vào gương mặt cùng một đôi chân hơi dài, Phó Minh Thời – một doanh nhân gần 28 tuổi này vẫn cuốn hút ngàn vạn Fans, mặc dù Weibo của anh ấy gần một năm nay không chuyển đổi trạng thái được mấy lần.

Ngũ quan: bao gồm tất cả mắt, mũi, miệng, tai cũng như chân mày.

“Đến rồi!”

Bóng các bạn lần lượt xuống máy cất cánh, Phó Minh Thời thân cao một mét chin quả là hạc giữa bầy đàn gà*, toàn bộ cơ thể mặc âu phục black color hoàn mỹ thể hiện dáng dấp eo hẹp lâu năm của anh ấy, hy vọng bỏ lỡ cũng không đủ. Lừng khừng ai đã lao lên bên trước, mặc dầu thời gian chỉ trong nháy mắt, đám phóng viên đang vây kín đáo Phó Minh Thời, mấy người thân qua đường còn ngạc nhiên nghĩ Phó Minh Thời là minh tinh Khủng, vui vẻ lấy điện thoại gia đình ra chụp hình.

Hạc giữa bè đảng gà: đặc biệt nhất đám đông.

“Phó tổng, nghe nói cô Hạ và anh là mọi người cuộc sống học, còn thêm quan hệ yêu đương, chuyện này có phải là thật không?”

“Phó tổng chuẩn bị bao giờ thì công khai minh bạch chuyện tình cảm?”

“Phó tổng cũng như cô Hạ vô tình gặp mặt nhau ở Paris sao?”

“Có nên Phó tổng bởi vì cô Hạ đề nghị mới bài bản 《 cực thịnh gắng Trường An 》 không?”

Đủ các loại bài toán liên tiếp được đặt ra khiến lãng chi phí thời gian của anh. Có thể nói rằng Phó Minh Thời toàn bộ không nghe thấy, trong đầu anh chỉ từ lại câu bị các bệnh ung thư gan của ông nạm mà lại thôi, thậm chí ngay cả anh có tác dụng sao lên xe được, Phó Minh Thời cũng chẳng nhớ. Đón được nhà, cái Maybach chưa Nhanh chưa chậm rãi chạy khỏi cảng hàng không, Phó Minh Thời ngồi yên phía sau, khôn xiết lâu sau ấy bắt đầu lấy lại tỉnh táo.

Anh ban đầu chọn lựa báo hiệu có ảnh hưởng liên quan mang đến các bệnh ung thư gan.

Hơn một tiếng sau, cái Maybach dừng trước tòa nhà cũ họ Phó, biệt thự được quét dọn sạch đang, biệt thự cung cấp tư yên tĩnh cũng như dễ nhìn. Phó Minh Thời chạy xe vào trong, đúng lúc trên con đường chạm mặt quản gia, ông ấy lại có tác dụng cũng như chưa thấy, đến khi đến buồng ông Phó, sau đấy mang đến sau nhà dưới gốc cây hòe mới tìm được thành viên gia đình.

Ông thay Phó đang đánh cờ cộng Phó Chinh – nam nhi duy nhất của bản thân mình, hai ba bé ‘quyền quý’ này, hiện tại đang mặc ăn mặc quần áo ở ngôi nhà tầm thường nhất, chưa nhìn khí hóa học hai chúng ta, thì bọn họ giống hệt cũng như cặp tía bé đứng tuổi tầm thường. Nghe thấy tiếng bước chân, hai mọi người đầy đủ liếc nhìn về bên Phó Minh Thời, sau ấy kéo dài đánh cờ.

Phó Minh Thời vào căn nhà lấy một mẫu ghế gỗ nhỏ tuổi bên dưới hiên rồi ngồi lân cận xem đánh cờ.

“Về sớm ráng, định hù ai hả?” Hết ván, ông chũm Phó nhạo báng nói.

>> đọc thêm chuyên mục Truyện h

Phó Minh Thời thiết yếu cười cợt nổi.

Ngược lại ông nạm Phó thoải mái hơn, mỉm cười vỗ vai cháu trai, “Đừng có gấp, bác sĩ nói ông bắt đầu quá trình đầu, tỷ lệ chữa khỏi khôn cùng cao.”

Lúc bắt đầu biết, sắc bên Phó Minh Thời còn dễ nhìn chút, nhưng mà thấy ông nạm căn nhà thành viên gia đình, xưa giờ anh ít nói mà nay đang nhịn cả buổi, giọng nói băn khoăn lo lắng khuyên nhủ: “Sau này đừng hút thuốc lá, con cháu đang ráng dành thời gian mang đến ông.” Lúc đầu anh ngại chuyện ‘ông nội già’ ngôi nhà tổ ấm ép anh kết hôn, gồm thời gian cũng không ao ước về nhà cũ nữa.

Ông Phó cười khan hai tiếng, đuổi phái mạnh sang một mặt, ông ao ước cùng cháu trai đánh cờ

Phó Chinh quan sát Đấng mày râu đầy tiếng tăm của bản thân mình, ngầm thở nhiều năm.

Phó Minh Thời một lòng lo ngại cho ông núm Phó, bỏ quên mang lại sự khác thường của ba người, cúi đầu bày cờ.

Ông cầm Phó vừa bày cờ vừa kín đáo hỏi: “Minh Thời à, cháu còn nhớ cô bé nuốm nào không?”

Phó Minh Thời dừng động tác cử chỉ lại.

Anh chỉ một chúng ta cô, lớn hơn cha anh chừng tía tuổi, lúc nhỏ dại bà bầu anh từng nói qua, thuở đầu cô kết hôn cô gồm học lái xe. Trước hôn lễ mấy ngày, cô và anh em hội họp, bởi uống quá cụm, say rượu mà lại vẫn lái xe, trên mặt đường về căn nhà xảy ra tai nạn quanh đó ao ước, bị tiêu diệt ngay tại nơi.

Khi ấy cha còn chả biết mẹ, anh không được ra đời.

Đối với mình cô không hề gặp này, Phó Minh Thời không bao gồm cảm xúc gì mấy.

Ông gắng nhà các bạn nhắc mang lại cô đấy, là vì bị các bệnh ung thư gan, hoài niệm mang đến cố tri sao?

không hóng anh lí giải, ông gắng Phó kéo dài nói: “Minh Thời tất cả cung cấp thông tin ứng không?”

đến cộng thì chuyện này là nuốm nào?

Phó Minh Thời chưa hy vọng nghe ‘ông nội già’ nói những lời này: “Bây giờ y học rất cách tân và phát triển, chỉ có ông phối hợp chữa trị…”

Ông Phó cười khoát tay, ngẩng đầu quan sát con cháu trai: “Cháu nghĩ các rồi, chẳng phải ông sợ cái đấy, bao gồm tuổi rồi, sống bổ xung hai năm thì đang sao, thật ra… Nếu như năm đó chưa có một số người liều bị tiêu diệt cứu vãn ông, mấy chục năm trước ông sẽ chết bên trên mặt trận rồi.”

mặt Phó Minh Thời lộ vẻ ngạc nhiên.

Ôngcụ Phó dựa lưng vào ghế dựa, trong tay vuốt vuốt một con bài, quan sát con cháu trai mấy giây, chợt cười, ánh mắt chuyển hướng làn phân cách về bầu trời blue thẳm đằng xa, ánh nhìn dần xa xăm, chìm đắm vào kí ức.

Năm ông mười chín tuổi thì lấy vợ, năm sau bà xã đã mang bầu, cùng lúc ông đầu quân đi bộ đội, chạm chán được một đại đội trưởng bọn họ Chân. Đại đội trưởng Chân chỉ cao hơn ông hai tuổi, sống trong một ngôi làng nhỏ dại sâu trong núi, chưa bao gồm văn hóa gì, tuy vậy cực kỳ dũng cảm, trừ tà giờ Tý không sợ trời không sợ đất. Có đôi lần quỷ trời ném đạn pháo, trong lúc nguy cấp đại đội trưởng Chân đẩy ông bửa ra bề mặt đất, ông new nhặt về được mạng.

Ông chỉ bị những vết thương bé dại, còn đại đội trưởng Chân lại bị nổ trúng khá nặng, không có phương pháp cứu chữa trị, chỉ còn sống được hai ba ngày.

Ông thay Phó cực kì cảm kích ân cứu giúp mạng của đại đội trưởng Chân, nhất định sát bên quan tâm, trong lúc ấy hai gia đình sẽ kết nghĩa bạn bè, biết được trong ngôi nhà ông bao gồm phi tần còn mang thai, đại đội trưởng Chân còn muốn cùng ông đính mong, nếu nhà họ Phó sinh đàn bà hình như lấy chàng hai tuổi ngôi nhà chúng ta Chân.

hoàn cảnh thành viên căn nhà bọn họ Phó không tệ, tất cả đọc qua sách, cũng là một gia đình trí thức, ông rứa Phó chưa đồng ý lắm chuyện hứa hôn này, nhưng lại đại đội trưởng Chân là ân nhân cứu vãn mạng của ông, thấy ông đấy chuẩn bị chết rồi, ông gắng Phó không đành lòng từ chối, nên vẫn chấp nhận. Hôm sau, đại đội trưởng Chân hy sinh, ông cầm lại hành động, tía năm sau mới trở về.

Quả thật vợ đã sinh được một cô thiếu nữ, gần bốn tuổi rồi, rất trắng trẻo, dễ thương. Biết ông đang đính cầu mang ngôi nhà khác, còn là ngôi làng bé dại sâu trong núi rừng bên nam, phi tần ôm chị em khóc rống sở hữu ông, nói sở hữu ông không gật đầu. Ông núm Phó cảm thấy xấu hổ với hoàng hậu nhỏ, nhớ tới đại đội trưởng Chân sẽ chết rồi, nên chọn lựa quên đi cuộc hôn nhân này.

Nhớ tới đây, ông cố kỉnh Phó lệ rơi đầy mặt: “Minh Thời à, đây là báo ứng, ông nửa mặt đường thất hứa, bỏ rơi ân nhân, ông trời new khiến cô con cháu gặp gỡ chuyện không may trước ngày cưới, khiến ông và bà con cháu sống trong tự trách cả đời, bây chừ ông trời nhớ ông đã đi vào…”

“Ông à, đây đa số là trùng hợp, ông đừng suy xét quá các.” Phó Minh Thời chưa tin số mệnh cũng không cung cấp tin ứng, đứng dậy yên ủi ‘ông nội già’ nhà thành viên, thuận tiện giảng đạo lý, “Hàng năm toàn quốc gồm ngàn vạn tổ ấm chết vị say rượu mà lái xe, chẳng qua cô nguyên nhân là ngoại trừ muốn, ông bị các bệnh ung thư gan, bởi vì hút quá cụm thuốc…”

“Ông bất chấp, ông nói báo ứng chính vậy báo ứng, nếu như ông đã hứa với con người thì đề xuất làm cho được, sống có tác dụng cảm thấy không được, khi bị tiêu diệt sẽ không có gì bên mũi nhưng chạm mặt đại đội trưởng Chân, ông chẳng còn mặt mũi nào gặp mặt nhiều Cả nhà xinh đẹp hư hỏng lúc trước!” Ông vắt Phó lau nước mắt, ánh mắt xác định nhưng mà nhìn thẳng vào con cháu trai.

Phó Minh Thời cau mày, “Có thể…”

Ông thay Phó cắt ngang lời anh lần nữa, kéo tay con cháu trai, ánh mắt tỏa sáng, “Minh Thời, ông đã điều động tra rồi, Đấng mày râu của đội trưởng Chân đã mất, cơ mà ông đó còn một đứa cháu gái, năm nay hai mươi tuổi, siêu xứng mang con cháu. Chuyện cô con cháu ông chưa nói nữa, cơ mà hiện giờ con cháu gái ông ấy đã sống một người trong gia đình cô đơn trong rừng núi, cháu kết hôn với nàng, đại đội trưởng Chân dưới suối vàng hiểu rằng, sẽ tha thứ cho ông.”
tìm hiểu thêm phân mục Truyện sắc