cho đến khi chú ý đến mắt tạ thế Mộc Tuyết đã phân vân người thân sẽ sai ở chỗ nào. Cô công dụng Vậy nên, sống hết gia đình bạn vì thế nhưng mà đổi lại chỉ đơn giản là mọi chuỗi ngày thê lương uất ức khi bị khinh bỉ, tủi nhục và chấn thương nhẹ, có thể là làm phản.

Ra mắt truyện Hắc liên hoa bùng phát

Tác giả: Hoa Điêu Cửu
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện Hắc liên hoa bùng nổ

Ba!

âm lượng của cái tát vang dội quanh quẩn của phòng.

Mộc Tuyết tỉnh táo khuyết lại, cô nhìn thầy dạy toán kiêm giáo viên nhà nhiệm Phạm Kiếm Xuân bên trước, nhất thời không biết đề nghị phản ứng gắng nào.

“Nâng ghế đứng dưới lớp đi! Thứ chưa ra gì.”

Mộc Tuyết ở trong tiếng cười cợt bự của cả lớp, từ từ đứng lên. Tuy nhiên cô không có đi nâng ghế, cơ mà là đứng thẳng trừng mắt nhìn Phạm Kiếm Xuân.

Phạm Kiếm Xuân sợ run hai giây, sau đó nhanh chóng bị chặt đứt trong đầu.

Ông ta vốn chính là cô giáo tính tình dũng mạnh, lại đặc biệt muốn bên mũi, có nhiều học sinh ngỗ chơi, ngay cả cha mẹ học sinh ông ta cũng chưa nễ mặt, mong mỏi mắng cứ mắng. Lúc này, trong lớp là bóng hình nhỏ tuổi nhỏ, yếu đuối, dáng vẻ quê mùa, học sinh bớt cỏi – Mộc Tuyết, học sinh chẳng biết dám ngẩng đầu quan sát ông ta – Mộc Tuyết, lại dám cần dùng góc nhìn âm trầm do đó chú ý ông ta!

không phục? Gồm trọng tâm lý black tối? Chị em chúng, ai sợ mày một đứa trẻ nít miệng còn hôi sữa?

Bởi vậy Phạm Kiếm Xuân chũm cây thước sắt Black tuyền lên, hung tàn hăng quất vào bên Mộc Tuyết.

Mộc Tuyết cúi đầu, cây thước đen trên tay Phạm Kiếm Xuân đánh vào đầu Mộc Tuyết, cây thước sắt Black mau lẹ làm rách domain authority đầu của cô ý, máu bắn tung tóe.

“A a a a!!!”

Lâm Dư Phỉ ngồi cộng bàn thét thất thanh chói tai, từ đầu đến chân vấp ngã trên đất.

“Ha ha……” Mộc Tuyết nở nụ mỉm cười, cô ngẩng đầu, mặt đầy máu, da đầu bị rách, tóc tai hỗn loạn, mà lại biểu cảm của cô ý lại cực kỳ sung sướng. Nheo góc nhìn châm bẩm Phạm Kiếm Xuân, Mộc Tuyết cười cợt càng ngày càng lớn, càng ngày càng cuồng.

‘Còn sống, chúng ta còn sống!’ tư bỏ ra Mộc Tuyết tạo nên sự căm phẫn vui sướng, cô mở hai tay ra, đứng trọng điểm buồng học, bỏ quên tới ánh mắt sợ hãi, ngạc nhiên của các bạn bình thường quanh, bắt đầu cười cợt ha ha.

“Điên rồi điên rồi, Mộc Tuyết nổi điên rồi……” Một đồng học ở gần cửa sổ nhìn ra ngoài bị dọa, chạy cấp tốc như chớp ra ngoài, đứng bên trên hành lang hô to. Cậu ta vừa hô, làm cho các giáo sư đang dạy cũng như học sinh đã học trên tầng này kinh rượu cồn. Bởi thế mau chóng chạy tới đây, rộn ràng nhốn nháo tới nỗi bên ngoài buồng học không chỉ một khe hở.

Phạm Kiếm Xuân quan sát ko kể khung cửa sổ toàn là đầu gia đình, lý trí trở lại một chút, hiện thời hy vọng kéo dài giáo huấn Mộc Tuyết là không có công dụng, bởi vì chủ nhiệm Nhậm vẫn dạy cũng nghe tiếng mà mang đến, huống đưa ra có nhiều học sinh cộng ban do vậy, mặc dù ông ta hoành hành ngang ngược xử phạt lên thể xác học sinh, cũng phải bận tâm điểm ảnh hưởng tác động. Tuy thế ngay hiện tại Phạm Kiếm Xuân đâm lao cần theo lao.

“Mẹ chúng, Phạm tiện nhân quả nhiên trâu trườn, dám đánh học sinh vỡ đầu, chậc chậc……”

“Ôi trời thật dọa mọi người, thiệt nhiều máu, đây có tính là buổi lễ cường bạo tính không? Có bắt buộc điện thoại đến tòa biên soạn không?”

“Lưu Sảng Lưu Sảng, lấy điện thoại di động cha cậu vừa đã tạo ra chụp hình Cấp Tốc lên, tách~tách~”

Nghe được lời thì thầm của một đám học sinh ko kể cửa, bên Phạm Kiếm Xuân xanh mét, ông ta quay đầu thoáng quan sát, các kết quả nhận thấy ban 16 kém cỏi nhất dưới lầu đã đến cửa ngõ, cà lơ phất phơ bàn luận.

“Cút!” Phạm Kiếm Xuân ấm nảy hét bự, thấy được học sinh Lưu Sảng cao lớn thay điện thoại di động trong tay, lại chóng vánh giả vờ nghiêm túc: “Còn đứng ấy có tác dụng gì, mau gửi Mộc Tuyết tới cơ sở y tế, vừa nãy em ấy nổi điên đánh chúng tôi, bên tôi chỉ tự vệ!”

Mộc Tuyết cười cợt xong xuôi, cô hờ hững nhìn mọi người cộng bàn bửa trên mặt đất, bên trên khuôn bên bé bỏng phấn nộn dồi dào lo ngại và kinh hoảng – Lâm Dư Phỉ, sau ấy bửa xỉu.

Lúc ý thức chìm nổi, Mộc Tuyết lại thấy được cái chết của mình.

Cô sẽ 25 tuổi, cơ mà sống cũng như một người thân 35 tuổi. Cô tự ti, uất ức, kinh hoàng, mỗi ngày mất hồn khiếp đởm. Bà bầu hiền lành thủ phận hồ hết quá yếu đuối đã sớm tạ thế, tía tuyệt tình tuyệt nghĩa sở hữu theo em trai họ em gái chúng ta còn có thê thiếp kế và đứa bé riêng cùng nhau bật dậy khỏi Canada, sáu năm qua chưa tất cả tin tức. Cô không gồm nhiều người bè, chưa bao gồm quá trình, có duy nhất một nhà bạn ông chồng hoa trung ương lại đấm đá bạo lực.

Ngày đó, cô có tác dụng kết thúc cơm trắng về tối, ngồi hóng ck tới một giờ sáng, chung cuộc ông chồng cũng về nhà. Nhưng, chồng của cô chưa về một chúng ta, hắn còn dẫn theo bàn sinh hoạt có lợi của cô ý, người trong gia đình người thân thiện, nhiều năm qua đang cổ an ủi cô – Lâm Dư Phỉ, cùng rất đứa bé xíu vừa tròn một tháng tuổi trong lòng Lâm Dư Phỉ.

Đứa bé bỏng kia, ngày hôm qua Mộc Tuyết vừa bắt đầu ấp ôm nó. Cô còn băn khoăn lo lắng Lâm Dư Phỉ chưa kết hôn vẫn sinh còn thêm tác động gì chưa, Bởi vậy nói mang Lâm Dư Phỉ còn nếu như không bao gồm đủ giá cả nuôi đứa nhỏ này, cô chắc là trợ giúp, chắc chắn vẫn coi nó cũng như bé ruột nhưng đối đãi.

Sau đó? Ngay ngày hôm sau, ông xã của cô ý dẫn Lâm Dư Phỉ và đứa tí xíu tới đây, không nói lời nào lại tát cô mấy chục loại, đánh tới nỗi cô choáng váng choáng váng, nôn mửa mấy lần, nhưng bởi lẽ chưa gồm nạp năng lượng cơm trắng tối, chỉ có lẽ quỳ rạp trên mặt đất nôn khan.

“Tiện nhân, gan ruột của cô ấy sao lại ác nghiệt như vậy? Chúng tôi và Dư Phỉ đang dễ dàng tha thứ mang lại cô, đến cô ẩm thực, còn cô? Bé bên tôi vừa mới tròn một tháng tuổi, cô lại mong muốn hại chết chúng, cô con bà bầu nó cần làm gi chưa bị tiêu diệt đi?”

Mộc Tuyết nhớ rõ nhà bạn ngạc nhiên cho nỗi số đông chần chờ phải nói vật gì, người mẹ ông xã đằng sau nghe tiếng chạy ra, vừa nghe lời đàn ông nói, không nói hai lời một cước dẫm lên mặt cô, lời nói khó nghe liên tiếp thốt ra.

“Con điếm thối □ hàng lỗ vốn, do dự xấu hổ chưa đề xuất mông, dám hại cháu nội của tao, tao đang sớm nói rồi, mày khắc ck lại khắc con, đã hại một ngôi nhà bọn chúng tao quan trọng thận trọng, sao mày không chết đi hả bần quỷ!”

Trong ý thức, Mộc Tuyết lơ lững giữa chưa trung, nhìn bên mình bị chị em ck đạp tới nỗi đầy máu, lại quan sát Lâm Dư Phỉ ấp ôm đứa nhỏ dại tránh sau lưng chồng mình lạnh run. Khi ấy cô ngu khuôn khổ nào, lại nhất định không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Cô chú ý mình bị ck kéo lên, lấy giấy ly hôn ra ao ước cô ký tên, dẫu vậy cô liều bị tiêu diệt chống chọi, vì thế chồng cô gỡ dây nịt ra, trước mặt mẹ ông xã và Lâm Dư Phỉ, túa hết ăn mặc quần áo của cô ý nhưng đánh. Cô bắt gặp mọi người rút cục thiết yếu nhịn được nữa, thê lương thét chói tai, đánh giá Lâm Dư Phỉ sau cuối là chuyện gì xảy ra, lại thấy được Lâm Dư Phỉ sợ tới mức hoa dung thất sắc ôm đứa bé xíu bổ ngồi cùng bề mặt đất, vì vậy ông xã cô bóp chặt cổ cô, bóp đến khi cô im lặng lâu bền hơn.

Sau đó, cô đang chết.

tuy vậy bao gồm cả đã chưa chấm dứt.

ông xã, à không, thành viên con trai kia, gồm một ít hoảng loạn, không ngờ bản thân lại bóp chết người. Lâm Dư Phỉ nói năng lộn xộn nói cần yếu để cho những người khác biết, nếu không người thân gần như đề xuất ngồi tù, đại trượng phu của ả mới đầy tháng, cấp thiết thành cô nhi.

Vậy nên, người trong gia đình nam nhi kia, còn có Lâm Dư Phỉ, cùng với bà già kia, tía nhà bạn với mọi người trong nhà kéo cô tới nhà tắm, sử dụng dao thái cũng như mẫu kìm, xa cách cô ra làm cô huyết nhục mơ hồ.

nhưng đúng rồi, Lâm Dư Phỉ học y, tuy rằng không bao gồm tự người cồn thủ, lại ở một mặt run rẩy chỉ huy. (D: áp lực vứt mợ, chính xác là con **)

Tiếp sau ấy, chúng ta lái xe chở xác cô tới ném ở bến bãi rác, mùi hôi rác rưởi khắp một chốn. Khi đi khỏi, Mộc Tuyết nhìn thấy khóe miệng Lâm Dư Phỉ giương lên nụ mỉm cười thắng lợi.

Trong nháy mắt, Mộc Tuyết trong trạng thái linh hồn đột nhiên nhìn thấy gần như chuyện.

Cô nhìn thấy hai đứa em chúng ta ở nhờ căn nhà cô bự lên chẳng phải tôn kính cô, cô thấy được tổ ấm cha luôn luôn nghiêm nhặt với cô, cô thấy được Lâm Dư Phỉ bên phía ngoài mỉm cười chuyện trò nói nhưng thật ra luôn chữi sau lưng cô, cô bắt gặp mình phái mạnh từng thề thốt yêu cô cả đời tuy thế chung cuộc là gia đình bạn nhẫn chổ chính giữa giết chết cô. Cô còn thấy được mẹ bản thân bị nhóm thê thiếp tí xíu của tía bức cho tới bị tiêu diệt, bố mẹ hai bên và họ hàng ân cần cùng bề mặt gần như là hèn mọn, còn có thêm bạn học, mình tốt phóng dao (chơi xấu) sau lưng cô, còn tồn tại góc nhìn khinh ghét của ba má ông chồng.

tất cả hồ hết thứ, những lắng đọng lại bên trong túi plastic đầy máu thịt.

Mộc Tuyết chung cuộc biết được, vật gì là hận ý ngất xỉu trời, cái gì là cảm cúm ruột báo oán.

Cả đời chúng tôi đối có lợi sở hữu các thành viên, tôn kính các người thân, trân trọng nhiều mình, còn các người?

cụm ngươi không nhìn chúng tôi, chửi bươi chúng tôi, tổn thương tôi, bội phản chúng tôi, bất nhẫn sát hại bên tôi.

Được trùng sinh!!! Tôi đã trả thù, thật tốt rửa sạch mệnh chung nhục kiếp trước!!!

Trong bến bãi rác trống trãi tanh hôi, đột nhiên nổi lên một ván gió xoáy, một hạt châu blue biếc từ đám rác rưởi hỗn tạp chậm chạp bay lên, khoảnh khắc trên khung trời tạo ra thật cụm tia chớp.
Chúc quý độc giả đọc truyện vui vẻ!