Thẩm Tĩnh và dũng mạnh Đình Vũ chính là bộ đôi ngọt ngào như bao cặp bồ khác. Thẩm Tĩnh ngây thơ hồn nhiên, tay chân vụng về, luôn thích dựa dẫm nhõng nhẽo có bồ.

Giới thiệu truyện bạo phổi khi yêu

Tác giả: Quý Khả Tường
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện mạnh mẽ khi yêu

“Nghe nói lần này cậu quay về sắm hoàng hậu bắt buộc không?”

Trong thư buồng rộng rãi yên tĩnh, vấn đề đùa đấy vang lên rõ rệt, hòa vào tiếng gió vi vút phía bên ngoài cửa sổ, cuộn thành một chiếc xoáy mãnh liệt dội thẳng vào tai bạo phổi Đình Vũ.

Anh lặng mọi người bên khung cửa sổ, từ từ thu ánh mắt vẫn chìm đắm vô định trên rất nhiều cảnh đường phố nhằng nhịt dưới để chú ý về bên vì chưng khách không mời nhưng mà tới…

Ngụy Nguyên Lãng là đàn anh cuộc sống học, cùng lúc cũng là người bạn bè tốt nhất của sếp anh, Đàm Dục.

Lần này Đàm Dục điều anh về Đài Loan để đứng ra thu mua cổ phiếu một công ty, sếp anh vẫn có lãi nhờ Ngụy Nguyên Lãng giúp anh một tay. Chỉ cần có điều là anh chưa một lần nghĩ mang lại sự giúp sức này còn vượt ra cả phạm vi quá trình.

“Em về là do chuyện thu tải CP của khách hàng hợp lý công nghệ tiên tiến Phong Kình”, anh thận trọng trả lời.

“Đồng thời mua bà xã luôn”, Ngụy Nguyên Lãng bổ sung, khóe môi cong lên trêu chọc, khiến mọi người vừa bựa hổ vừa hoảng loạn.

khỏe mạnh Đình Vũ nghiến răng, thầm nghĩ trù trừ Đàm Dục đã tiết lộ rất nhiều gì đến anh ta.

“Đàm Dục vẫn nói hết mang lại anh rồi”, Ngụy Nguyên Lãng điềm tĩnh lên tiếng. Anh hình như quan sát thấu cân nhắc của đối phương.

Đàm Dục đáng chết, riêng biệt không hy vọng anh được sống không nguy hiểm đây mà!

mạnh Đình Vũ thở dài một dòng, núm có tác dụng như không có chuyện gì: “Em thừa nhận, lần này về đây, có muốn tiện thể đi chọn một người”.

“Một cô gái”, Ngụy Nguyên Lãng lại bổ sung.

khỏe khoắn Đình Vũ bất giác siết chặt chũm tay, “Là một cô gái”, anh lừ mắt mang Ngụy Nguyên Lãng như ý muốn nói “Thế thì làm sao?”, “Em ước ao trong đợt công tác này có lẽ biết được tin tức của cô ý ấy”.

“Không thành vấn đề!”, Ngụy Nguyên Lãng búng tay vui vẻ, “Cậu cứ cung cấp thông tin cô đó đây, anh vẫn tìm giúp cho”.

“Không phải đâu, chuyện này em dường như giải quyết”, bạo gan Đình Vũ khước từ ý tốt của lũ anh.

“Nói cố Tức là cậu sẽ biết phải làm gì để can hệ với cô đó rồi à?”

“Vẫn chưa”, ánh nhìn anh buổi tối lại, “Số điện thoại và Showroom nhà phần lớn đang thay đổi, ban thông tin liên lạc hội sinh cục cũng không sắm được cô ấy”.

“Thế cậu định sắm cô đấy bằng cách nào?”

“Em định khởi nguồn từ trường trung học của cô.”

“Trường nào?”

“Trung học Đạm Giang.”

“Trung học Đạm Giang?”, Ngụy Nguyên Lãng trầm ngâm giây khắc, “Bao năm rồi cậu new về Đài Loan, mọi thứ sẽ chuyển đổi đông đảo, để anh chuyển cậu đi, coi như làm cho hướng dẫn viên đến cậu luôn”, anh ta dữ thế chủ động buộc phải.

bạo dạn Đình Vũ vốn định khước từ, nhưng nghĩ lại thì anh xa Đài Loan vẫn lâu buộc phải chắc chắn không tránh khỏi lạ mắt, có người trợ giúp cũng có lợi, biết đâu vẫn chọn ra cô đấy nhanh hơn.

Anh xoay lưng đối diện cửa sổ, cơn gió cuồng loạn ngoại trừ chưa trung với nỗi ăn năn trong lòng sắc cũng như dao nhọn, khứa đã từng nhát lên khuôn mặt cũng như cả con tim anh. Anh thấy đau đớn đã từng cơn, nhưng mà chưa ao ước đóng cửa ngõ lại.

Bao năm nay, anh dường như tòa nhà đã xây kia, ra sức thu ngắn chặng phương pháp mang khung trời, chung cục anh cũng tương tự tới thể tích mông mênh đó.

Cứ tưởng vinh hoa phú quý sẽ khiến anh hóa thành bậc vương giả, đứng vị trí cao lêu nghêu, ung dung hưởng thụ cuộc đời hào hoa tráng lệ, đâu ngờ, thứ có một anh giành được lại chỉ là sự cô độc.

Nửa đêm bất ngờ tỉnh giấc, anh đầy đủ cảm nhận một nỗi ân hận mãnh liệt.

“Cậu sợ không sắm thấy cô đấy sao?”, Ngụy Nguyên Lãng thấy anh chưa nói gì thì đựng tiếng hỏi han.

Ngực thoáng rúng rượu cồn, anh vội lắc đầu.

Anh chưa sợ buộc phải đối diện mang tình huống cảnh sẽ còn đấy nhưng mà người trong gia đình giờ nơi đâu, chỉ có cô vẫn ở Đài Loan, anh nhất định vẫn tậu ra, anh chưa sợ không chọn thấy cô, chỉ sợ…

Cô không chịu tha thứ đến anh.

Trường trung học Đạm Giang.

Một bóng hồng dịu dàng lướt qua.

khuôn viên trường tháng Mười một, khi vạn vật sẽ mơ màng trong cơn ngái ngủ, mùa thu đang lặng lẽ âm thầm ghé thăm, phụ nữ thu khe khẽ khoác lên cây cổ thụ một tấm áo bắt đầu nhưng chẳng đả rượu cồn gì đến lầu bát giác vẫn đứng sừng sững tại ấy từ hồi loạn lạc kháng Nhật cho giờ.

Hình bóng xinh đẹp như chạy theo chị em thu, đi qua đám cây cổ thụ, nấn ná một lúc chậm tại hành lang lầu bát giác, rồi vòng tới nhà thờ to, quan sát đã từng ô cửa kính, rốt cuộc dừng lại ở khu mộ George Leslie Mackay, lặng các bạn chuyên chú chiêm ngưỡng tấm bia mộ trang nghiêm. [Geogre Leslie Mackay chính là ngôi nhà truyền giáo từ Giáo hội Presbyterian Canada]

Sắc trời từ từ bao bọc lấy thân hình mảnh mai đó, khi ánh hoàng hôn nhuốm đỏ không trung, đột có một bóng tổ ấm nhẹ nhàng đặt chân đến sau lưng cô.

“Thẩm Tĩnh, nhỏ cho từ lúc nào vậy?”

>> đọc thêm phân mục Truyện đam mỹ ngược

cô gái sững người trong gia đình quay lại, khuôn bên thanh tú hiện lên niềm vui sướng: “Cô Hướng!”.

Cô Hướng nhoẻn miệng cười cợt, khuân mặt từng trải phong sương sớm in đầy nếp nhăn mà lại đang hiện hữu lên vẻ hiền từ, phúc hậu.

sẽ là cô Hướng ngày nào!

Thẩm Tĩnh thầm nghĩ, Cách lại gần cô: “Cô, vẫn lâu không gặp cô!”.

“Con thật là, ko phải sẽ nói đã thường xuyên về trường đùa sao? Bao chậm rồi con mới quay trở lại khu vực này?”, cô Hướng trìu mến vuốt mái tóc cô.

“Con có về nhưng, chỉ là chẳng lần nào được gặp cô, bây giờ chung cuộc cũng đã được bắt gặp cô, thật là có lợi quá”, Thẩm Tĩnh nỗ lực lấy tay cô Hướng, nũng nịu bộc bạch. Đứng trước thầy giáo, Hình như cô lại quay trở về là cô phụ nữ vô lo vô nghĩ ngày nào.

“Dạo này nhỏ cầm nào? Nghe nói bé mở một lớp trông trẻ à?”, cô Hướng quan tâm hỏi cô.

“Vâng, ở ngay tầng một khu bạn thân vị trí con.”

“Con trông bầy trẻ cứng cáp chưa tất cả khó gì chứ?” Thẩm Tĩnh cười cợt hồn nhiên đáp lời: “Không sao đâu cô ạ, thực ra tụi nhỏ tuổi rất cute, chỉ việc nhẫn nại một chút, một khi đang chiếm hữu được sự tin tưởng của chúng thì trẻ em đã hết sức nghe lời”.

“Vậy thì tốt”, cô Hướng vỗ lên mu bàn tay Thẩm Tĩnh, “Ôi, còn nhớ hồi ấy so sở hữu Anh chị em, nhỏ cứ như một đứa trẻ, bất ngờ hiện thời lại tự mở một căn nhà trẻ, chăm lo và dạy dỗ đầy đủ đứa trẻ giúp cha mẹ chúng”.

“Con đã trưởng thành rồi mà”, Thẩm Tĩnh khẽ cười cợt.

“Đúng cụ, nhỏ đã cứng cáp rồi”, cô Hướng ngẩng đầu, ánh nhìn nhuốm vẻ suy tứ, “Con đang biến hóa đầy đủ, điềm tĩnh chững chạc hơn, và đúng là hợp sở hữu cái thương hiệu Thẩm Tĩnh’ lắm”.

“Không uổng ban bố mẹ đặt cho nhỏ cái tên này đề nghị không cô?”, Thẩm Tĩnh nháy mắt, bao bọc lấy cánh tay cô Hướng. Hai bạn bước đi chậm rì rì trong căn vườn trường bên dưới ánh hoàng hôn rực rỡ tỏa nắng.

Hoàng hôn ngày dần đỏ thắm, tiếng chuông tan học sớm vẫn vang lên, sân trường chỉ còn vài ba nhóm học sinh chậm rãi, lưng đeo cặp sách, vẫn vội lao bật dậy khỏi cổng trường đã nhốt bọn chúng cả một ngày dài.

Thẩm Tĩnh quan sát trẻ nhỏ, trong lòng bất chợt dấy lên một nỗi u bi quan.

ngay hiện tại trẻ em nôn nóng rời đi cũng như cụ, đâu biết rằng sau này mong mỏi giữ giàng chỗ đây thêm một giây một phút cũng không được? Tuổi thanh xuân đã qua thì never trở lại!

“Phải rồi, con bao gồm bạn trai chưa?”, cô Hướng thốt nhiên hỏi.

Thẩm Tĩnh sững lại, lắc đầu.

“Sao chưa mua lấy một tổ ấm người nhà trai?”, cô Hướng nhíu mày, “Con đã bố mươi tuổi, cũng đến lúc kết hôn rồi”.

Lại rứa nữa. Thẩm Tĩnh than thầm. Tại sao bậc trưởng bối nào nhìn thấy cô cùng thích hỏi về chủ đề này?

“Không kết hôn cũng đều có sao đâu ạ, dù sao con sống một người cũng rất tốt”, cô mặc nhiên so vai.

“Sao lại có thể chưa kết hôn chứ?” bệ hạ chưa ấm ruột, nhưng lại thái giám sẽ lo ốm vó lên rồi. Cô Hướng nhìn Thẩm Tĩnh vẻ không bởi lòng: “Bây giờ nhỏ thấy thoải mái hòa bình, sau này về già không bao gồm ai sát bên mới biết thay nào là khổ”.

“Con còn tồn tại bạn bè nữa!”

“Bọn bọn họ có lẽ ở mặt bé đến lúc nào? Dù sao cũng cho đến khi chúng ta đề xuất kết hôn chứ?”

Thì đúng cố gắng.

Thẩm Tĩnh thầm nghĩ. Hai người bạn bè nhất của cô, Đồng Đồng cũng như Hiểu Mộng, dạo này đã ngập trong lưới tình ngọt ngào, xem ra chẳng mấy cơ mà bước vào lễ mặt đường.

“Cô yên tâm đi, mặc dù bọn họ kết hôn rồi cũng chưa mặc kệ bé đâu.” cái này thì Thẩm Tĩnh rất có niềm tin, tình người trong gia đình của tía mình không phải một sớm một chiều. “Hơn nữa nhỏ còn chỉ một đám trẻ cute bầu bạn! Nhỏ yêu bọn chúng nó hơn bất kỳ nhà bạn nam giới nào!”

“Nói đến cộng thì đó cũng là con của người khác! Hóng tụi chúng ra khỏi nhà trẻ, bé tính sao?”

“Thì vẫn bao gồm đám nhóc khác núm vị trí mà, cũng giống với cô yêu từng lứa học sinh chúng nhỏ, con cũng biến thành hết lòng chiều chuộng đã từng đứa trẻ đến với con.”

Cô Hướng do dự nói gì hơn, đành thở dài: “Chà, cô nói không lại con”.

Thẩm Tĩnh mỉm cười khẽ.

Cô Hướng quay đầu nhìn cô, nhíu mày lo lắng: “Thẩm Tĩnh, bé nói thật sở hữu cô đi, đời nào nhỏ vẫn chưa được quên được mình Đấng mày râu đó”.

“Ai ạ?”, Thẩm Tĩnh giả khờ.

“Chính là đứa bạn trai hồi ĐH của chiếc đó! Tên là gì đó nhỉ?”, cô Hướng nắm nhớ lại, “Hình cũng như là bọn họ mạnh bạo…”.

“Cô à!”, Thẩm Tĩnh cắt ngang, “Đó là chuyện quá khứ rồi”.

“Đúng là đang đi tới quá khứ rồi sao?”, cô Hướng không tin, “Thế sao mang lại giờ nhỏ đang không Chịu đựng sắm một người thân người nhà trai mới?”.

“Chẳng xúc tiến gì mang lại anh ta cả”, Thẩm Tĩnh giữ ngữ khí bình tâm, nét mặt chưa đổi, “Chỉ là bé còn chưa được chạm mặt được anh chàng khiến nhỏ chắc chắn rung cồn mà thôi”.

Hai gia đình vừa đi vừa nói, dừng lại trước cửa ngõ một hộ gia đình vừa được tu sửa thành quán cà phê, tên là Bạch lâu. Cô Hướng bảo Thẩm Tĩnh cộng vào, Điện thoại tư vấn đồ uống kết thúc, liền chất vấn: “Phải như thế nào mới khiến con rung động đây? Con nói yêu cầu cô nghe, cô đang Giới thiệu đến con”.
>> xem thêm thể loại Truyện đam mỹ sủng