ái tình sẽ lụi tàn từ thời còn niên thiếu lại chẳng ngờ chạm chán được nhau lúc tuổi teen, thật may là anh sẽ là anh hàng đầu và em cũng đã trở thành em cao cấp.

Giới thiệu truyện Thiên sơn vạn thủy

Tác giả: cát can trương
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Thiên sơn vạn thủy

sau cùng cô đã đi cơ sở y tế, bởi lẽ kinh nguyệt của cô ấy luôn không bình thường. Đứng xếp hàng thật lâu, BS chuyển một tờ đơn bảo cô đi chụp hết sức âm, cô chờ cực kỳ chậm cực kỳ lâu new tới lượt gia đình bạn. Vừa vào, cô liền ngẩn nhà bạn. Kia kia kia, anh chàng nghiêm túc sẽ ngồi trước máy rất âm kia không phải là bạn học cấp hai của cô ấy sao? Y tá thấy cô đơ nhà bạn đứng đấy hồi chậm chưa phản ứng thì tưởng rằng có thêm một người bị thu hút bởi sắc đẹp của bác ấy sĩ. Cô đó mỉm cười nói:

– BS Đoàn, anh có thêm một người rồi.

Anh nghe nắm ngẩng đầu quan sát cô, cô vừa lúng túng thiếu vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, gắng nhìn bảng tên trước ngực anh, trên đó viết ba chữ rõ ràng: Đoàn Vũ Xuyên. Bố chữ đấy chiếu xuyên qua thiên sơn vạn thủy, chung cục lại tạo ra trước bên Thái Thái. Cô chưa hẳn chắn liệu anh tất cả lưu lạc cô hay chưa, hay thậm chí có còn nhớ cô hay chưa.

– Vạn Thái Thái?

bác sĩ hơi không cam đoan, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

– Hi, Đoàn Vũ Xuyên? Thật trùng hợp.

Vạn Thái Thái khôn xiết lúng túng, chúng ta sẽ bao lâu chưa chạm mặt nhau? Năm năm? Sáu năm? Hay bảy năm? Bất ngờ anh vừa quan sát đang nhận ra cô, quả là không dễ dàng.

>> Đọc thêm list Truyện sắc

– và đúng là cực kỳ trùng hợp.

Đoàn Vũ Xuyên cười. Y tá bỡ ngỡ nói:

– Hai cộng đồng à?

Thái Thái khẽ ừ. Nói gì đây, hồi ấy cô suýt yêu thầm anh, lúc anh rời đi cô còn bi đát thật lâu.

– bàn sinh hoạt cấp hai.

bất ngờ anh lại học y, không ngờ cô lại hốt nhiên chạm mặt anh ở bệnh viện. Càng bất ngờ anh lại chụp rất âm mang lại cô.

– Sao còn đứng đó? Qua đây.

Đoàn Vũ Xuyên bảo cô qua nằm.

– A.

Cô ngoan ngoãn nằm xuống.

– Cậu sao vậy?

Đoàn Vũ Xuyên hỏi.

Cô lần chần yêu cầu gợi ý cụ nào, mặt đỏ bừng.

– Thì thì thì, Bác Sỹ bảo người thân chụp.

– Cậu bao tay lắm à?

Đoàn Vũ Xuyên thấy tay cô hơi run, các việc thường xuyên làm này sẽ bất biến.

– Hả? Đang ổn.

Thái Thái vậy yên tâm.

– dài không gặp mặt, sao cậu lại sợ mình? Đến cả sợ bác bỏ sĩ?

Đoàn Vũ Xuyên hơi tự giễu.

– không gồm.

Cô đỏ bên giải thích.

– cụ vén áo lên, kéo quần xuống.

Anh theo đúng phương tiện nhìn vào máy chỉ định.

– Ừm.

mặt người thân nào đó xác thật đang siêu đỏ! Tại sao nhất định là thành viên quen chứ, cô thật sự ngại lắm! Bị nhìn hết ráo rồi. Trong lòng mình nào đấy vẫn sụp đổ, bàn tay vậy lấy quần thật chặt. Đoàn Vũ Xuyên đưa máy lên các bạn cô, chất lỏng trong suốt lành lạnh khiến cô hết đỏ lại ấm. Cô không kết thúc yên ủi nhà bạn, rằng anh là Bác Sỹ, dạng khung người nào mà anh chưa từng thấy, đừng quá không ngờ, anh đã quen lâu rồi, tổ ấm chỉ cần một khung người mà thôi. Cả các bước sau đó những là đối thoại khôn xiết máy móc:

Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình sủng